Nguyễn Hùng Cường, e.j.

( Ngày Xuân, Tản Mạn Tuổi Già – Tặng riêng bà “Evà” của tôi)

Một trong những người bạn nối khố của tôi vốn là nhà báo. Sau Giáng Sinh 2019, anh gọi cho tôi nói tôi còn nợ anh ấy bài viết cho số báo Xuân Canh Tý của anh sắp trình làng. Tôi cố tảng lờ, “Nợ gì nhỉ?” Bạn liền quát vào máy, “Tôi xin ông. Ông cứ cái tật đánh trống lãng với tôi đấy hả?” Tôi xởi lởi hỏi viết gì bây giờ, bạn liền ra lệnh, “Mùa Xuân, viết về tuổi già chứ còn gì nữa.” Tôi sực nhớ mình có hứa với bạn, nên phải trả cho xong món nợ cuối năm.

Năm nay thời tiết lập Đông ở Nam Cali bỗng bất thường. Suốt cả tuần, trời thổi lạnh làm nhiều người ho hen cảm cúm thấy rõ, lại nghe thêm đài khí tượng nói năm nay ở vùng Bắc Mỹ, nhất là phía Đông Hoa Kỳ bão tuyết kinh khủng lắm. Ngay cả vùng Cali cũng được cảnh báo mặc ấm. Thời tiết năm nay đã để lộ dấu hiệu cho thấy có thể làm buồn lòng các chủ nhà vườn, vì trời khi lạnh khi ấm bất thường khiến hoa đào có thể sẽ nở rộ như Xuân đã về. 

Một khu Mobilehome tại Nam Cali

Có những ngày trời đang ấm, hôm sau bỗng trở mình se lạnh, đúng như cụ Nguyễn Bính nhà mình đã than thở trong “Tương Tư” rằng “nắng mưa là bệnh của trời.” Tuy bà Evà của tôi đã cẩn thận đóng kín các cửa, tôi cứ húng hắng ho khan. Thấy tôi ho nhiều, bà ấy lấy chiếc khăn len ấn vào tay tôi bảo, “Ông cứ tưởng ông còn trẻ lắm sao?” Quanh năm bốn mùa, mỗi khi thấy tôi lơ là việc chăm sóc sức khoẻ cho tôi, bà ấy vẫn thường nhân danh mối tình già lên lớp với tôi ngay, “Ông già rồi, ông phải cẩn thận. Ông đi theo Việt Dũng khi nào không biết đấy, ông định bỏ tôi một mình sao?” 

Mỗi lần được bà ấy nhắc khéo như vậy, tôi biết mình không còn trẻ nữa. Ngay cả đứa cháu nội trong nhà cũng nhận ra tôi đã quá già. Một lần chở cháu đi qua nghĩa trang Chúa Chiên Lành, tôi cho cháu biết đây là nơi ở của người chết. Và để thử xem đứa cháu nội 5 tuổi của mình nhạy bén ra sao khi nói về những người nằm trong đó, tôi buột miệng hỏi cháu, “Steven có muốn vào đấy không?” Nào ngờ thằng bé lém lỉnh đáp ngay, “Ông nội già rồi. Ông nội vào trước đi.” Đúng rồi, chắc chắn thế nào vợ chồng tôi cũng phải vào đấy trước cháu. Tôi đã quá già so với cháu. Tôi sinh ra bố cháu, rồi bố cháu lại sinh ra cháu, thì bảo sao tôi không già cho được. Chân tôi ngày càng bước sâu vào phần đất thất thập cổ lai hi rồi còn gì. 

Tôi nhớ hình như mình chỉ mới nghỉ hưu đây thôi, vừa thoát được cảnh “sáng vác ô đi chiều vác ô về” chưa là bao, thế mà 14 năm đã trôi qua. Tôi biết mình đang bước đi trên những luống cầy hoàng hôn của cuộc đời, hoặc nói cho có chút văn chương chữ nghĩa thì thời gian vùn vụt bay đi, nhanh như bóng câu qua cửa sổ. Còn sức khoẻ của tôi tuy chẳng có bệnh gì nặng, nhưng mỗi ngày nó cứ tuột dốc không phanh lại được, bởi thế việc tôi nghiên cứu làm sao để có thể sống khoẻ mạnh hơn đã trở thành cái tật. Mỗi khi đọc được gì liên quan đến sức khoẻ và thấy hay hay, tôi liền chôm lấy cho vào “nhà kho vi tính”, không phải để làm đồ cổ nhưng để có mà tra cứu khi cần đến. 

Thật vậy, trang Sức Khoẻ Gia Đình trong máy vi tính của tôi có đến hơn 160 “thực đơn” chính, cộng thêm gần 300 món ăn chơi phụ, nhắc nhở tôi phải tự lo cho sức khoẻ mình. Tôi phải là bác sĩ cho chính tôi chứ không ai khác. Tôi sẵn sàng cho không biếu không, nếu ai đó cũng già như tôi cần tham khảo về sức khoẻ của mình.

Hình minh họa (Toronto Star)

Từ ngày qua Mỹ, bà Evà của tôi khuyên tôi nên tham gia một số hội đoàn, cả đạo lẫn đời. Bà ấy viện dẫn rằng làm con Chúa không những phải sống quân bình việc đạo việc đời, nhưng cũng cần phải hy sinh thời giờ cho Chúa và cho tha nhân nhiều hơn, gọi là “có chút dành dụm” cho đời sau. Tôi chiều theo ý bà ấy, ban đầu chỉ vào hội đoàn cho có lệ, nhưng dần dần xét thấy có lợi cho phần hồn nên tôi gia nhập luôn cho tiện sổ sách. 

Nhưng lạ thật, tất cả những hội đoàn này, đạo hay đời, đều có một mẫu số chung, đó là cứ họp hành xong là đưa chuyện sức khoẻ ra mà khoe mà nói. Đúng là cái tật cố hữu của người già. Vừa ăn vừa nói, vừa nhai vừa nói, tôi cứ sợ thức ăn đi lạc vào thanh quản thì chết không kịp ngáp. Lại có khi phải nói thật to như quát vào mặt nhau vì có người đã nặng tai quá cỡ thợ mộc. Tôi nhớ mãi một chuyện vui xẩy ra trong một buổi sinh hoạt hội đoàn. 

Lần đó họp xong, anh em nhóm tôi 10 người ngồi quanh chiếc bàn vừa ăn bún bò Huế do gia chủ khoản đãi vừa chuyện trò rôm rả. Anh trưởng nhóm bỗng đem chuyện đau thần kinh tọa ra chia sẻ, nào ngờ lại đúng phóc đến chứng đau lưng của tôi lúc đấy. Số là mấy hôm trước đó tôi có “ga-lăng” chút đỉnh xách thùng nước rửa chén chỉ nặng khoảng 3 ga-long ra vườn cho vợ tưới cây, chẳng may một bên lưng tôi bị lệch gân vì xách không đúng cách. Bà nhà tôi đã đắp lên chỗ đau cho tôi gần cả chục miếng “xa-long-pát” nhưng cũng không bớt đau, đi họp ngồi chịu không thấu. 

Bởi thế khi nghe nói về đau thần kinh tọa, tôi bèn hỏi anh trưởng nhóm, “Tôi đau đằng sau thắt lưng phía bên phải, làm sao cho bớt?” Nghe vậy cả nhóm ai cũng nhanh miệng góp lời để giúp tôi, khiến cả căn phòng trở nên khá ồn ào. Người thì khuyên tôi nên đi châm cứu ngay chớ để lâu khó chữa, kẻ thì nói nên đi bác sĩ về lưng càng sớm càng tốt để tránh phải mổ sau này. 

Anh trưởng nhóm ngồi cách tôi chỉ 2 ghế chồm người về phía tôi sốt sắng hỏi ngược lại tôi, giọng rõ to như để giúp tôi: “Anh dán cao ớt hả, thôi thôi anh đừng dán cao ớt, nóng lắm phỏng da đấy, tôi bị rồi.” Thực ra tôi chỉ hỏi anh ấy làm sao cho bớt mà anh lại nghe thành cao ớt nên anh đã cố vấn cho tôi thế đấy. Thật lòng thì tôi cũng phải cám ơn anh trưởng nhóm, nhưng trong trường hợp này rõ ràng chỉ lòng tốt của anh thôi chưa đủ để trị bệnh đau lưng cho tôi. Cũng mong sao cho bệnh nặng tai cấp hai của anh trưởng nhóm giảm bớt để anh nghe cho rõ mà còn giúp chúng tôi khi họp hành.

Nguoi%20cao%20tuoi%202
“Chà, mới đó mà nay mình đã 80.  Đúng là thời gian như bóng câu qua cửa”

Tôi có cảm tưởng mọi người khi đến họp đều thủ sẵn trong đầu một điều gì đó về sức khoẻ, hoặc học lóm được nơi người khác hoặc chôm chỉa từ trong sách báo, để móc ra khoe mẽ ra điều mình cũng khá về kiến thức y khoa, hoặc để cắc cớ hỏi những “ông bác sĩ già bất đắc dĩ” ngồi chung bàn. Cánh người già như tôi mỗi khi gặp nhau thế nào cũng có màn lai rai vài sợi, qua đó có dịp đấu láo với nhau về sức khoẻ mà chẳng bị ai phản đối, cho dù có nói ngược lại với FDA cũng được, không sao, chẳng sợ bị ai thưa kiện gì. Ai muốn hiểu sao thì hiểu, người nói chẳng cần phải chứng minh sự hiểu biết cao thấp, chuyên môn hay không chuyên môn của mình. 

Nói nôm na người già chúng tôi cứ ngồi lại với nhau thế nào cũng trở thành “luật sư” để có tranh với cãi, có góp ý, mà toàn là chuyện sức khoẻ xưa như trái đất, cho dẫu đôi khi phải nói qua nói lại nhiều lần cho ra lẽ nên dễ mất lòng nhau. Tuy vậy cũng vui ra phết. Nghĩ cho cùng, vào tuổi 6-7 bó trở lên, xem ra ai cũng trở nên tốt lành quan tâm đến nhau, chỉ muốn nhắc nhau đấy thôi, trong khi đề tài sức khoẻ và tuổi già thì triền miên vô tận, nói đến tận thế cũng chưa hết. 

Đại để cứ cảnh báo giúp nhau y như bác sĩ thứ thiệt: “Ông có bị 3 cao 1 thấp không, ông có biết 7 triệu chứng báo trước sẽ bị tai biến là gì không; Ông có biết cơ thể người ta có tất cả 108 huyệt đạo không; Ông có biết đang nằm chớ có đứng dậy ngay không; Ông có biết lá đu đủ và nấm chữa được ung thư không; Ông có biết 7 loại thực phẩm tốt nhất cho gan không; Ông có biết 6 loại rau nên ăn nhiều không; Ông có biết bác sĩ Nguyễn Văn Thế ở Bolsa qua đời vì siêu vi trùng MRSA không; Ông có tập Dịch Cân Kinh không…” vân vân và vân vân. 

Các ông cứ hỏi nhau có biết cái này cái kia không, và câu trả lời thì cũng vô thưởng vô phạt, có nghĩa là không ai biết gì cho tường tận cả nên cứ phải nhai đi nhai lại với nhau đấy thôi. Nhưng nghĩ cho cùng, nếu biết thì cũng cứ phải chết, vì đã là kiếp người thì ai cũng phải bước qua cầu “sinh-bệnh-lão-tử”. Ai mà thoát được.

Ông bà nội tôi sống thọ lắm. Hai cụ lại cùng tuổi. Bà nội thường kể cho con cháu nghe rằng ông nội nghiện rượu hạng siêu nên bà phải giấu hũ rượu của ông trong thúng lúa. Thế là ông nội phải tự ý phạm thêm tội “ăn cắp” rượu để uống cho dễ ngủ. Nhưng lạ thật, khi đã 94 tuổi mà ông nội cứ khoẻ như trai tơ. Lúc còn nhỏ đã có lần chính mắt tôi chứng kiến cảnh ông nội đứng tấn và ra đòn được một bài quyền dài khoảng 5 phút. 

Chẳng thế mà bà tôi cũng đã có lần phải khen ông tôi đấy, vì sau khi ông nội đã tu một lèo hết xị rượu mà ông vẫn tỉnh táo đấu cờ tướng với đám trai làng. Nay tôi vẫn còn nhớ và phục ông nội quá chừng, nhưng tôi không biết uống rượu như ông nội nên không nhận được chức “nát rượu”. Còn bà nội tôi ấy à, bố tôi kể khi bà đã hơn 92 mà cứ gánh chuối hái sau vườn ra chợ bán. Bà thường dậy trước chuông lễ, quang gánh lên vai như thời còn con gái, đi một lèo đến chợ, mắt bà tỏ như ban ngày, chẳng cần đèn đóm gì cả. 

tuoi%20gia

Vừa nhổ tóc sâu cho bà nội, ông nội thủ thỉ: “I love you, honey. You’re my Valentine!” Bà nội cười nhe lợi nhõng nhẽo:“Đã quá, đã quá ông ơi!”         

Bà nội quy tiên ở tuổi 100, hai năm sau ông nội cũng theo bà. Tôi hỏi bố tôi thì biết rằng ông bà nội đều là dân lao động thứ thiệt. Điều này thì đúng như những gì tôi thỉnh thoảng nghe được qua hội thoại y khoa trên radio ở Bolsa. Các bác sĩ đều khuyên người già nên đi bộ hoặc tập thể dục thể thao, nói nôm na là múa máy chân tay cho giãn xương cốt, để máu lưu thông, để tránh bị “pạc-kin-xân” (Parkinson). Qua làn sóng ra-đi-ô, các ngài bác sĩ cũng nhắc nhở cánh người già chúng tôi phải tập động não bằng cách đọc sách hoặc viết lách gì đó để khỏi bị “on-dzai-mơ” (Alzheimer). Ngày nay tôi mới biết “pạc-kin-xân” và “on-dzai-mơ” là gì, chứ ngày xưa khi tôi còn bé có nghe ai nói đến hai chứng bịnh nghiệt ngã này bao giờ.

Trong khu nhà tôi ở hoàn toàn dành cho người già 55 trở lên, gọi là “mô-bồ-hôm xê-nhơ” (Senior Mobilehome Park). Còn nhớ 18 năm trước, khi làm thủ tục giấy tờ vào ở, tôi nói đùa với người quản lý rằng hãy nhìn vào mặt tôi đã có quá nhiều nếp nhăn thì rõ, khỏi cần hỏi tuổi. Tuy vậy bằng lái của tôi là chủ hộ vẫn được anh ta xem đi xem lại mấy lần. Xem xong, với trách nhiệm nghề nghiệp, anh phán một câu trước khi để tôi ký giấy xin làm cư dân của anh, “Ông đủ tuổi để cư ngụ ở đây”. 

Thực ra, tôi đã biết mình không còn trẻ nữa kể từ khi đặt bút ký giấy chấp nhận một số tiền hưu đủ sống hằng tháng. Cả việc tôi hoàn trả lại cho sở làm cái bảng tên phai mầu sau 20 năm miệt mài công việc cũng là thái độ tôi xác nhận mình đã chính thức bước vào tuổi già với mái tóc muối tiêu. Sống trong khung cảnh và bầu khí sinh hoạt của khu “mô-bồ-hôm” từ bấy đến nay, vợ chồng tôi ngày càng thâm tín hơn những điều phải làm cho những tháng ngày còn lại của đời mình.

http://www.chungta.com/File.aspx/image=jpeg/a5c7dde88e874e44a83cf7937d07b57d-Cu%20gia%20doc%20bao.jpeg/Cu%20gia%20doc%20bao.jpeg
“Để xem hôm nay có tin gì giật gân không nào!”

Một buổi tối, thấy tim mình lộn xộn bất thường, tôi bấm 911. Sau vài phút xe cứu thương đến thắng kít trước cửa nhà, có thêm xe cảnh sát và xe chữa lửa chớp đèn sáng trưng. Tại phòng cấp cứu, tim tôi trở lại bình thường, còn tôi thì tỉnh như sáo. Bác sĩ nói tình trạng tim tôi không có gì trầm trọng, chỉ cần nghỉ ngơi vài hôm, nhưng từ khi xuất viện về tự nhiên tôi thấy tuổi già xồng xộc đến nhanh hơn. Thậm chí đôi khi tôi cũng ngại ngùng phải nhìn “dung nhan mùa hạ” của mình trong gương. 

Mái tóc của tôi ư, ai đó đã vô tình rắc thêm muối vào. Nhiều lần bà nhà tôi dụ tôi nhuộm tóc đen cho xứng hợp với mái tóc cũng nhuộm đen của bà ấy, nhưng tôi lý luận phải có thêm muối trên tóc cho đúng vai vế mình là ông nội của 9 đứa cháu chứ. Nói thế nhưng không phải thế, tôi cũng muốn tóc mình còn đen như thời trai trẻ, ai lại không muốn người ta khen mình trẻ. Còn tấm thân già của tôi ư, cứ nắm chắc rằng mỗi 5 phút sẽ có hằng triệu tế bào chết đi mà không có tế bào mới thay vào như y khoa đã xác nhận, nhưng tôi vẫn mong sao các tế bào chết đi chầm chậm “cho em nhờ”. 

Và tuy biết rằng tuổi-già-là-kho-tàng-của-nhân-loại, tôi cũng cứ mong sao cho mình trẻ-mãi-không-già. Nghịch lý của cuộc đời là thế đấy. Thuốc bổ tây ta đầy ắp trong nhà đấy, cứ như là một phạc-ma-xi bỏ túi, nhưng không giúp được gì. Thời gian gần đây, dược thảo lại lên ngôi, đã trở thành một hiện tượng mới liên quan đến việc chăm sóc sức khoẻ cho những kẻ dễ tin. Chẳng thế mà có nhiều khuôn mặt nổi cộm, từ nghệ sĩ, ca sĩ, xướng ngôn viên, dẫn chương trình… v..v.. già có trẻ có, đã chấp nhận làm thêm giờ với một công việc mới, đó là trở thành quảng cáo viên cho các hãng dược thảo. 

Khắp phố Bolsa, người ta kháo nhau rằng chỉ cần nhìn chằm chằm vào ống kiếng quay phim trong vài phút và đọc răm rắp theo một tờ giấy đã viết sẵn để quảng cáo về một dược thảo gì đó, người được thu hình sẽ có trong tay một số tiền trên dưới 3 ngàn đô. Đúng như người Mỹ hay nói, “That’s easy money!” Còn những người dẻo mồm hơn thì quảng cáo rất hấp dẫn. Chẳng hạn với những hợp chất gì đó được đặt tên là “phu-cô-đen” hoặc “đông-trùng-hạ-thảo”, thì họ phải thuộc nằm lòng bài tập đã viết sẵn để thao thao bật tuyệt khoe là “thuốc này có tác dụng và hiệu quả thần kỳ trị ung thư hoặc kéo dài tuổi thọ”…v..v.. Thế là người ta tranh nhau mua, nhất là cánh xồn xồn và già khú đế như tôi, sợ đến phiên mình e không còn hàng nữa chăng.

Vẫn trong khu “mô-bồ-hôm”, căn nhà tôi lại ở ngay cổng chính, nên ngày đêm hễ thấy đoàn xe cấp cứu hú còi tiến vào là vợ chồng tôi vừa làm dấu cầu nguyện vừa tò mò xem nó quẹo trái hay phải. Đợi khi đoàn xe chớp chớp đèn chạy ngược ra phía cổng, chúng tôi lại bỏ việc trông theo, đoán già đoán non xem nhà nào đã có chuyện chẳng lành. Cho đến vài ngày sau, bất chợt thấy tờ thông báo hậu sự nằm trong hộp thư, lấy ra coi mới biết cư dân nào vừa bỏ cuộc chơi. 

Một sinh hoạt cộng đồng của các cụ bà gốc Việt ở Seattle

Đúng là Sinh Bệnh Lão Tử, mà tuyệt đại đa số cư dân trong khu “xê-nhơ” này đang ở vào giai đoạn Bệnh và Lão, trước khi đến Tử. Vậy mà nực cười thay, cũng phải đủ tiêu chuẩn tuổi tác mới được vào đây ở. Được cái là vào đây biết mình đã già nên ai cũng chăm lo cho sức khoẻ cho mình. Mùa Hè, mới sáng tinh sương chưa rõ mặt người, nhiều cư dân đã ra khỏi nhà đi bộ tốc độ nhanh, hít vào thở ra nghe thành tiếng như còn tráng kiện lắm. Buổi trưa nóng nực, hồ bơi lao xao tiếng cụ ông cụ bà chào thăm nhau. Chiều tối, từng đoàn người lại theo nhau tản bộ, Mỹ-Mễ-Việt đề huề. Thu Đông, nhiều người còn chịu khó ngâm mình trong nước ấm, bắt máu huyết phải lưu thông cho bằng được để ngủ cho ngon giấc. 

Vào những buổi sáng nắng ấm, có những đôi uyên ương đã “quá đát” nhưng còn chút gân vẫn mặn mà tay trong tay cùng nhau tản bộ trong khuôn viên của cộng đồng nhỏ bé này. Mỗi ngày lại có lớp tập gậy dưỡng sinh, cũng thu hút được hơn mười bác. Quả là những dịch vụ cần thiết cho sức khỏe. Trong một ngày, nhiều vị cao niên đủ sắc dân nhàn rỗi thường ghé lại phòng câu lạc bộ vui đùa dăm ba câu chuyện để giết thì giờ. 

Riêng cư dân Việt Nam hễ ngồi lại với nhau thoạt đầu sẽ nói chuyện thời sự, rồi bắt qua chuyện chính chị chính em, nhưng thường lại kết thúc bằng chuyện phiếm tuổi thọ. Một mẩu đối thoại tiêu biểu giữa hai cư dân Việt Nam cao niên nghe được trong nhà câu lạc bộ vào một buổi sáng như sau: 

Cụ ông khoảng gần 70 có da mặt khảm đồi mồi nói giọng khào khào bắt chuyện với cụ bà tròm trèm 80 ngồi xe lăn, “Sao, hôm nay bà có khoẻ không?” – Cụ bà tai còn thính đốp chát lại ngay, “Cũng như hôm qua thôi ông ạ. Chúa cho được ngày nào hay ngày ấy.” Cụ ông lại có thêm bệnh suyễn sao đó, ngửa cổ thở lấy hơi, tảng thịt nhão nhoẹt nơi cổ giật giật thấy rõ. Vài giây sau, cụ ông mới xởi lởi nói tiếp với cụ bà, giọng đứt quãng như gà mắc giây thun, “Được… được như bà là thọ rồi. Tôi chỉ …mới mấp mé 70 mà đã như gà chết.” Cụ bà trả lời, tiếng khàn khàn như ngậm kẹo trong cổ họng, nhưng âm hưởng lại nghe có chút tiếu ngạo giang hồ và bất cần đời, “Vào đây ai cũng vậy thôi cụ ạ. Chuẩn bị là vừa. Tôi có “vi-sa”  rồi, chỉ đợi chuyến bay nữa là đi. Có điều không biết con cái có đứa nào đến kịp tiễn mình lên máy bay hay không.” 

Có một điều tốt các cụ Việt Nam nhà mình vẫn dành cho nhau và đã thành lệ, đó là không những chào thăm nhau, chúc nhau, mà còn thông tin cho nhau về tình trạng sức khỏe của những cụ già yếu neo đơn khác cùng ở trong khu xóm, nói lên sự quan tâm đến nhau khi con cái không ở gần. Nhìn các cụ sinh hoạt như thế, tôi trộm nghĩ hầu hết các cụ ngày xưa chắc chắn ai cũng đã vang bóng một thời cả về uy quyền lẫn vật chất. Mấy năm trước, một cụ ông cư dân Việt Nam trong khu này thọ đến gần 100 tuổi mới từ giã người thân. Nghe kể lại, cụ ông ngày xưa là một bác sĩ tài giỏi và nổi tiếng của bệnh viện Chợ Rẫy trước 75. Hiện nay trong khu vực tôi ở vẫn còn có hai cụ Việt Nam thượng thọ, tuổi mấp mé 100, và tuy hai cụ đã lẻ đôi nhưng còn minh mẫn lắm. Đại loại người già ở trong khu “mô-bồ-hôm” của tôi hằng ngày gặp nhau không bàn bạc gì nhiều ngoài đề tài sức khỏe, lại nói liên tu bất tận.

“Bà đừng bỏ tôi bơ vơ một mình nhé!”

Vào tuổi này tôi không những quan tâm cho sức khoẻ của chính mình mà còn có trách nhiệm phải chăm sóc cho người bạn đời của tôi nữa. Nghĩ đến một ngày xấu trời nào đó, nếu tôi không còn bước đi vững vàng trên chính đôi chân của mình được nữa thì hỏi làm sao tôi có thể đỡ đần cho bà Evà của tôi được. 

Bởi thế đã gần 5 năm nay hằng ngày tôi rất nghiêm chỉnh và kiên nhẫn với chính mình để tập vài thao tác thể dục thể thao như lời bác sĩ nhắc nhở. Cho riêng mình, tôi chọn phương pháp tập Tiên Thiên Khí Công của thầy Phạm Văn Chính, tức là tập thở bằng bụng. Thời gian là vào buổi sáng lúc thức dậy, mặt quay về hướng Đông, hoặc vào ban tối trước khi đi ngủ thì mặt quay về hướng Nam. Lúc tập, ngồi trên sàn nhà trong tư thế định tâm thiền, mắt nhắm hờ nhìn xuống trên sống mũi, lưng thật thẳng tạo nên một góc 90 độ so với sàn nhà. Thời lượng tập là 45 phút. 

Phải thành thật mà khai báo với mọi người rằng tập thở bằng bụng đã giúp tôi phục hồi sức khoẻ nhiều lắm. Tôi nhớ có lần đã nghe bác sĩ gia đình nói rằng, ngoài việc quan tâm và kiên trì tập luyện thì niềm tin cũng là yếu tố cần thiết giúp đem lại một kết quả khả quan cho sức khoẻ. Trong trường hợp của mình, tôi nghĩ cũng có thể là nhờ vào niềm tin mình sẽ được khoẻ mạnh nên tôi đã kiên trì tập theo phương pháp này và cũng đã có vài kết quả trông thấy. 

Trước hết, đó là tôi nhận ra mình có khoẻ và sảng khoái hơn sau mỗi buổi tập. Kế đến là trong mấy năm vừa qua tôi thường có được kết quả tốt cho những lần thử máu định kỳ. (Tuy nhiên, ở khía cạnh tiêu cực, kết quả lạc quan này lại là nguyên do đem đến cho tôi một tật xấu chưa bỏ được, đó là mỗi khi nhận được kết quả thử máu tốt tôi thường có khuynh hướng tự dễ dãi hơn với mình một chút trong việc ăn uống. Những lần như thế tôi thường tự thưởng cho mình bằng một bữa ăn xả láng, nhưng chỉ một bữa thôi sau đó lại ăn uống chừng mực như cũ. Và sau bữa ăn tự sướng đó, thế nào tôi cũng bị bà nhà tôi lên lớp với một bài học vỡ lòng, “Ông ăn tạp thế không bệnh sao được !” Đúng y chang như người Mỹ thường ví von là, “You are what you eat !”). 

Ngoài việc tập Tiên Thiên Khí Công, tôi cũng yêu thích đạp xe đạp lòng vòng khắp phố Bolsa, không dám chôn mình trong nhà suốt ngày, vừa để thư giãn vừa luyện chân cẳng. Bạn già nào muốn biết đạp xe đạp thư giãn và bồi bổ sức khoẻ như thế nào, xin đừng ngần ngại đến với tôi cho có bạn có sòng. Để tôi khoe một chút về môn thể thao di động rẻ tiền này nhé. Còn gì thú bằng một mình một ngựa với chiếc xe đạp gọn nhẹ lêu lổng giữa phố phường để xem thiên-hạ-sự. Nhà tôi ở gần khu Phước Lộc Thọ nên tôi rất thích mỗi ngày chạy xe đạp vài tiếng đồng hồ quanh phố Bolsa. Sau ba-ga xe đạp, khi nào tôi cũng thủ sẵn một chai nước lọc, một quả chuối lót lòng, và không quên trang bị thêm chiếc máy ảnh mi-ni phòng hờ phải làm phóng sự bất đắc dĩ. Gặp gì hay hay, là lạ, thì bấm ngay vài pô làm kỷ niệm, biết đâu sau này có khi lại làm ra tiền nhờ những tấm hình đó. 

Với khí trời mát mẻ và ấm áp quanh năm, đạp xe đạp đã trở thành cái mốt thời thượng cho nhiều người ở quanh khu vực Bolsa này. Chiếc xe đạp quả thật tiện dụng, không cần xăng, chẳng cần bảo hiểm, tha hồ len lỏi vào mọi ngõ ngách trong các khu phố mà xe hơi không đến được. Nhất là những lần có sinh hoạt gì đó như từ thiện, ra mắt sách, quảng cáo sản phẩm…v…v… của cộng đồng hoặc tư nhân tổ chức tại các hội trường hay nơi các góc phố, tôi thường đạp xe đến tận nơi tham dự, khỏi kiếm chỗ đậu xe, lại khỏi bị “tích-kẹt” vì lỡ đậu sai chỗ. 

Rong chơi bằng xe đạp, được cái là mình muốn thay đổi lộ trình cách nào, ở đâu, lúc nào cũng được, không bị ràng buộc như khi lái xe bốn bánh. Đi xe đạp, nếu thích thì người ta có thể ghé-và-đi tuỳ hứng, không cần đến máy định vị. Mê sách, nên tôi thường dừng xe đạp trước hiệu sách Tú Quỳnh hoặc Văn Bút trên đường Bolsa hoặc Tự Lực trên đường Brookhurst. Dựng xe ngoài cửa không cần khóa, cứ vào bên trong tha hồ tìm sách. Khát nước ư, ghé tiệm Viễn Tây làm một ly nước mía nguyên chất. Gần trưa bụng cồn cào, cứ vào Lee’s Sandwiches kêu một ổ mì thịt nguội với một ly cà-phê sữa đá trước khi đạp xe tiếp tục đến một nơi khác không định hướng. 

Vợ chồng tôi, từ khi dọn vào ở khu ‘mô-bồ-hôm’ này đã cảm nghiệm được năm cùng tháng tận của đời mình. Tuy còn cách tuổi trăm ba thập niên nữa, nhưng chúng tôi cứ dặn mình phải quấn quít bên nhau cho trọn tình trọn nghĩa, bảo nhau bao lâu còn hơi thở bấy lâu phải bám lấy nhau mà sống. Chúng tôi biết mình có trách nhiệm lo cho nhau, nhất là phần tâm linh. Dù sau này tôi có phải đau lâu ốm dài tôi tin rằng bà nhà tôi sẽ ở bên cạnh mình ; con cái thì dễ gì đến kịp khi có chuyện không may xẩy ra đêm hôm. Đúng như các cụ đã dậy, “Con lo cho cha không bằng bà lo cho ông” là thế. 

Lại nữa, con cái Chúa như chúng tôi sợ nhất là khi hấp hối không có ai bên cạnh để kêu tên Cực Trọng mà phó linh hồn. Nhiều khi trời đã khuya, chỉ còn lại hai chúng tôi tay trong tay tản bộ với nhau trong bóng đêm. Đó là những giây phút chúng tôi được yên tĩnh bên nhau, với nhau, và có nhau. Chúng tôi dâng lời cầu nguyện cho chính mình trong tuổi xế chiều, cho con cháu, và cho khu xóm được mọi điều may lành.

edab5e545cc8cf6a49faaa8a9ea6a3d0_XL

Cụ Ông: “Thương bà đã 65 năm nay, tôi không ân hận gì cả!” 

          Cụ Bà:“Ừ, tôi cũng vậy. Tôi cứ nhớ mãi cái đêm ban đầu… lưu luyến ấy.”

Vừa qua, nhân kỷ niệm ngày chúng tôi ký văn-kiện-chung-chăn-chung-gối với nhau 53 năm trước, các con các cháu đến chật nhà. Cậu con cả tôi năm nay đã 53, trên khuôn mặt đã thấy ghi dấu tàn phá của thời gian, thay lời cho mấy em chúc mừng và cám ơn bố mẹ đã sinh thành và nuôi dậy các con nên người. 

Nghe lời con trẻ chúc mà cảm động, nhưng tôi cũng phải nói với các con, “Các con chúc mừng bố mẹ là tốt, nhưng cầu nguyện cho bố mẹ, noi gương bố mẹ mới là tốt hơn và cần thiết.” Bỗng đứa cháu đích tôn 10 tuổi hỏi tôi bằng tiếng Việt nghe ngòng ngọng, “Oong bà nọoi đã bao nhiu tủi rồi?” Tôi xoa đầu cháu nói, “Cháu ngoan lắm, ông bà nay đã phải tính từng năm rồi cháu ạ, vì 7 năm 8 tháng 9 ngày, cháu có biết không?” 

Dĩ nhiên đứa cháu sinh ra tại Mỹ làm sao hiểu được tí ti gì về triết lý sống này của các cụ ta ngày xưa. Ngay cả cậu con lớn của tôi xem ra cũng không hiểu trọn ý nghĩa câu nói là gì, nên tôi phải dài dòng văn tự với con. Tôi giải thích, “Bố mẹ nay đã 75 và 73, nghĩa là khi đã bước vào tuổi 70 rồi thì tuổi thọ cứ tính từng năm, đến 80 tuổi thì tính từng tháng, còn 90 tuổi thì tính từng ngày. Rồi tôi lập lại với con, Đến nay bố vẫn còn nhớ lời ông nội của con thường hay nói với bố câu này , Bảy Năm, Tám Tháng, Chín Ngày”.