THIÊN CHỦ ĐỊNH hay Chạm vào Tội Ác (A touch of sin).

Một ông thợ mỏ đi vòng vòng trong làng, hỏi tất cả quan chức và cán bộ, vì sao khi bán lại mỏ cho công ty, chính quyền hứa sẽ chia lợi tức lại cho cả làng, nhưng bán xong rồi thì chỉ có anh quan chức mua được Audi và đi máy bay riêng về thăm làng còn dân làng không ai được gì hết. Đi hỏi một vòng từ trưởng thôn, giám đốc nhà máy, kế toán trưởng của mỏ, tới cuối cùng… ông đi ra tận sân bay gặp vị quan chức trong ngày đón mừng quan mua máy bay riêng về thăm quê để hỏi: Tại sao không chia lợi tức bán khu mỏ cho cả làng?

Ông bị đánh tơi tả tại sân bay, bị dẫm vào đầu và bảo hãy im miệng đi.

Một ngày sau đó, ông cầm một khẩu shotgun cũ trong kho, đến gặp tất cả các nhân vật trên, giết kế toán trưởng tại nhà, giết trưởng thôn tại chùa, giết luôn vị quan chức trong chiếc audi mới cứng. Và ông leo lên xe bò đi về phía hoàng hôn.

Poster phim A touch of sin

Cảnh tượng kinh dị trên nằm trong bộ phim mang tên “A touch of sin” – một bộ phim Trung Quốc giành giải phim nói tiếng nước ngoài hay nhất ở Cannes 2013. Nhưng ghê rợn ở chỗ, bộ phim không làm từ nội dung do đạo diễn tưởng tượng ra, mà nó kể 4 câu chuyện thật xảy ra ở Trung Quốc. Vào những thời điểm và hoàn cảnh khác nhau, những con người yếu thế và hiền lành đã chọn hành động hoàn toàn bất ngờ.

Trong phim còn có hành trình hóa thành kẻ giết người của ba nhân vật khác, xuất thân cũng bình thường không kém anh thợ mỏ: một cô tiếp tân tiệm massage, một cậu bé đi làm công nhân khu công nghiệp và một anh thợ vùng quê xa phiêu bạt từ chỗ này đến chỗ khác kiếm sống.

Thông thường, người dân thường chấp nhận họ là thân phận thấp cổ bé họng, chịu nhục và chịu hèn, chịu tất cả mọi thứ, miễn là họ có thể đủ sức mưu sinh, sinh tồn. Nhưng một xã hội không có xương sống niềm tin vào luật pháp, không có thiết chế bảo vệ những nhóm người yếu thế, đẩy người yếu thế vào tình trạng bị vây bọc bởi nhiều yếu tố thúc ép họ tới đường cùng, thì nó đủ khả năng đẩy bất cứ cá nhân lương thiện nào vào hành động vũ lực không thể ngờ đến nhất.

Sự thiếu vắng điều lương thiện, thiếu vắng những ứng xử đàng hoàng từ từng cá nhân con người, thiếu vắng sự minh bạch của luật pháp, từ trưởng thôn chế giễu anh thợ mỏ lắm điều và sự công nhiên bạo lực của tay quan chức bất nhân, đến hệ thống pháp luật chẳng màng hiện hữu, buộc con người uốn mình nhũn nhặn cong theo điều chỉnh đó. Cho đến khi bạo lực trở thành giải pháp cuối cùng. Và đó là giải pháp thật đau lòng.

Nhưng câu chuyện mà đạo diễn Jia Zhangke kể không phải là dự cảm về tương lai trong một xã hội tưởng tượng nào đó, mà là tường trình về hiện thực đầy vết thương đã xảy ra với những nhóm người dễ bị bắt nạt và “uốn mình” nhất ở Trung Quốc: nông dân mất đất, công nhân vật lộn sinh tồn trong nhà xưởng, người nông thôn nghèo không có ai bảo vệ họ khỏi bọn cướp đường xa lộ.

Bốn nhân vật mà Jia Zhangke xây dựng rất có tính “hoạt họa” và giải trí, nó khiến người xem bất ngờ như coi bộ phim hành động Mỹ – với bốn siêu anh hùng tay súng tay dao. Nhưng đó là những bi kịch anh hùng – chả ai trong số họ định trở thành anh hùng, và chẳng ai trong số đó có mưu cầu khuấy vỡ cuộc sống chính họ. Họ có một việc làm và hài lòng sống với việc làm đó. Hành động bạo lực cuối cùng chẳng thể lý giải bằng gì. Chính người thực hiện cuộc thủ tiêu đó rồi đều lặng lẽ lang thang lạc hướng trên đường. Gọi họ là ác cũng đúng, là thiện cũng chẳng sai.

Toàn bộ trật tự của xã hội, toàn bộ những thiết chế ràng buộc hành động và niềm tin của họ đã sụp đổ trong tâm thức – và biến họ thành tế bào của bạo lực.

Có những anh chị viết rằng Đồng Tâm là “phép thử” cho nhà cầm quyền. Sau khi xem bộ phim trên đây (mang rất nhiều màu sắc và không khí ở nhiều nơi Việt Nam đang trải qua), và nhìn những gì mà thân phận người dân Thủ Thiêm trải qua sau nhiều năm cơ cực giành giật lại chính mái nhà mình, tôi có câu trả lời cho bản thân: chẳng có sự việc nào là “phép thử” cả. Người dân không phải chuột thí nghiệm để thử hết lần này đến lần khác hay giày vò như cái nùi giẻ chùi chân vô nhân phẩm.

Một số người Thủ Thiêm hồi ấy từng tự thiêu trong mái nhà mình để “quyết tử” bảo vệ ngôi nhà. Họ đã chọn một điều bất cứ ai nghe cũng phải rùng mình – bởi họ đã mất tất cả.

Con người, sau tận cùng mọi chọn lựa và gãy đổ, đi đến cái kết của bạo lực, là những số phận đã bị thiết chế xã hội đẩy ra ngoài lề coi là kẻ thù.

Kẻ thù trên chính quê hương và mái nhà của mình.

FB Khải Đơn

Bundy

Bundy, gã cao bồi bất khuất

Gã cao bồi này đã chiến thắng trong vụ án về tranh chấp đất đai với chính quyền Mỹ, và đáng nói là ông ta dùng súng để bảo vệ đất, và ông ta cũng được một nhóm tình nguyện viên từ khắp nước Mỹ cũng mang đầy đủ súng ống đến để sát cánh bên ông, bảo vệ quyền sử dụng đất đai của ông

Bundy (tên gã cao bồi) đã tranh chấp với chính quyền bang Nevada về việc có trả thuế chăn nuôi cho chính quyền hay không. Trong khi chính quyền cho rằng ông phải có nghĩa vụ trả phí sử dụng đất chăn nuôi gia súc, Bundy cho rằng ông có quyền tự do sử dụng mảnh đất thuộc về gia đình ông hàng trăm năm nay. Ông đã không trả và vụ việc đưa ra toà xét xử, toà phán quyết ông phải bị cưỡng chế, tịch thu gia súc

Khi các nhân viên chính phủ đến trang trại ông để cưỡng chế, ông và các tình nguyện viên ủng hộ đã trang bị sẵn súng ống đón chờ. Khi giáp mặt, các nhân viên chính phủ phải thoái lui dù có trang bị vũ khí mạnh hơn. Phía chính phủ hiểu nếu họ ra lệnh bắn sẽ gây ra một thảm cảnh và nếu phía chính phủ sai trong vấn đề pháp lý về quyền sở hữu đất của Bundy thì các nhân viên chính phủ khi đó nếu có bỏ mạng sẽ là những cái chết vô ích, tức tưởi vì ở Mỹ luật quy định người dân có quyền bắn, giết chết những kẻ xâm phạm đất đai sở hữu hợp pháp của anh ta dù kẻ xâm phạm đó là bất kì ai, là kẻ cướp hay nhân viên chính phủ

Những người ủng hộ Bundy 2014

Chính phủ Nevada đã đợi khi nhóm vũ trang của Bundy giải tán, và đã bắt nguội Bundy ở một sân bay, để mang Bundy ra toà án xét xử lần nữa. Ở một toà án khác lần này, gã cao bồi đã thắng và được tuyên bố vô tội
Bundy trở thành một biểu tượng ở nước Mỹ dám đấu tranh cho quyền lợi hợp pháp của mình. Con trai ông cũng noi theo ông lãnh đạo một cuộc phản đối tương tự khác chống lại sự chiếm đóng của chính phủ đối với một khu bảo tồn động vật hoang dã, và cuối cùng toà cũng xử anh ta trắng án
Tạ ơn Chúa khi nước Mỹ là đất nước dân chủ – pháp quyền, có cơ chế Tam quyền phân lập trong đó có nhánh Tư pháp (toà án) độc lập ko chung đụng với đảng phái nào, cũng ko phụ thuộc chính phủ nên đã công tâm xử án, mang lại công lý cho hai cha con gã cao bồi Bundy

FB Nam Dao

Bí quyết

3h sáng, xuống xe khách giữa một huyện nhỏ lẻ, vắng tanh vắng ngắt. Nghĩ hơi ngại vì xe ôm không thấy, taxi cũng không, trong khi quãng đường còn phải đi là 50km nữa.

Mãi rồi cũng có một anh lò dò đến hỏi, taxi không anh, em xe hãng, lấy anh giá phải chăng thôi.

Má, nhìn tay này ớn. Đầu đội mũ lưỡi trai sùm sụp, mồm rít thuốc lá liên tục, gầy lều khều, đúng kiểu hàng dạt. Bình thường thì chắc né mẹ đi cho lành, nhưng đêm hôm thì phải chịu vậy, còn hơn là đứng chơ vơ giữa giời đất hiu quạnh như vậy.

Hỏi từ đây đến chợ X hết nhiêu. Đáp, anh cho xin 5 trăm rưỡi, đêm hôm.

Thắc mắc, gì mà đắt thế, giảm bớt mấy chục tôi đi. Đáp, anh thông cảm xe em xe hãng, lại đêm hôm thế này.

Giả vờ rút thuốc ra châm rồi trầm ngâm chặc lưỡi, thôi đi, đắt quá nhưng cũng đành vậy.

Đấy là tiểu xảo, trong tình huống này vui lòng bớt sĩ diện, càng giả vờ giảm giá càng tốt. Ngu nhất là thể hiện sự hào phóng và có điều kiện trong bối cảnh 3h sáng, một thân một mình chui đầu vào taxi của anh dẹo.

Hơi ngại nhưng cũng chạy, lên xe kín đáo móc điện thoại ra lướt google nhanh, chỗ này là thị trấn Y, chủ tịch là thằng L, bí thư là thằng M, trưởng công an là thằng V, lý lịch này nọ abc. Với khả năng google của mình thì 5 phút đủ để nắm hết mẹ cơ cấu tổ chức của chánh quyền nơi này, lẫn quy hoạch nhân sự.

Giả vờ ngáp ngáp hỏi ông xế, giờ thằng L còn làm chủ tịch không nhẻ?

Úi anh biết anh L? Lạ đ. gì, hắn là thằng trước ở sở kia về, nó là thằng em anh.

Cái rồi hỏi, thế thằng M vẫn là bí thư chứ, đã có ai thay thằng V làm trưởng công an chưa?

Ông kia giọng mềm hẳn, úi anh ơi anh làm gì mà biết các anh ấy vậy. Bảo tớ làm linh tinh, chỗ anh em cũ cả mà, qua đây thấy nhớ.

Lúc này phải xưng tớ, người lồm chánh trị nguy hiểm và sang chảnh nhất là khi xưng tớ. Bọn côn đồ không quen, nghe xưng tớ nhã nhặn từng nào thì đái mẹ ra quần từng đó. Thấy lắp bắp hỏi anh ở đâu về anh ơi.

Nói ùm ùm tớ ở “ngoải” về, có tí việc với mấy ông công an tỉnh. À, cậu có biết tay D phó giám đốc công an không, thằng đó cũng quê cậu đấy.

Xưng tớ, và gọi bọn đại bàng bằng “thằng”, đó là tiểu xảo. Ông tài xế mặt thuỗn ra, thấy ga đạp chùng hẳn, đêm khuya vẫn dừng đèn đỏ tử tế. Mình lại khen, “cậu” đi xe thế là ổn đấy, con người ta phải điềm đạm nhẹ nhàng, chấp hành pháp luật, chứ hung hăng như ba thằng côn đồ cỏ giải quyết được gì đâu, nhỉ?

Coi như xong. Từ chỗ mình sợ nó, chuyển qua nó sợ mình, giả lời mà líu mẹ lưỡi. Đến khách sạn trả dư cho vài chục thiếu nước quỳ xuống cám ơn. Lên phòng đóng cửa thay đồ, thấy may mắn quá vì bỉm của mình vẫn đang khá khô ráo.

Hãy sử dụng google và gọi lãnh đạo bằng thằng, tất nhiên xưng tớ, khi cần thiết.

Nguồn trôi nổi trên mạng