Mới 2 giờ sáng, cô Ba đặt đồng hồ báo thức lọ mọ ngồi dậy, miệng lầm bầm khấn khứa “cầu trời bữa nay con mua được, cầu trời bữa nay con mua được!”. Vội vàng đánh răng rửa mặt, chưa kịp có gì bỏ bụng, cô Ba đã đẩy cửa bước ra ngõ. Trời tối thui, tim cô Ba nhảy cà tưng trong lồng ngực…
Đang khi căng thẳng, cô Ba nghe dường như có tiếng bước chân chầm chậm phía sau. Mồ hôi lạnh túa đầy trán, cô Ba nhủ thầm: Giờ này mà gặp cướp, chắc chết, dù trong cái bóp đem theo bên mình cô Ba chỉ còn mấy trăm ngàn. Đúng lúc ấy, bỗng có tiếng nói:
-Cô Ba đi đâu sớm cô Ba?
Trong lồng ngực cô Ba như có tảng đá bự chà bá vừa được móc ra. Cô vội vàng quay lại:
-Trời ơi, chú Tư! Chú đi đâu sớm vậy, làm con hết hồn!
Chú Tư thở dài cái thượt:
-Thì đi xếp hàng mua khẩu trang chớ đi đâu! Tui xếp hàng đã mấy bữa nay, bữa nào cũng chờ 3- 4 tiếng thì nghe báo… hết. Rầu phát điên!

Hý họa L.A.P


-Trời ơi, vậy là chú giống y con! Không biết khi nào cái virus Vũ Hán này nó lui cho dân nhờ!?
Chú Tư tằng hắng, cười cười:
-Nè, phải nói cho đúng là Covid 19, không được nói Vũ Hán, ảnh hưởng tới tinh thần ngoại giao của nhà nước với phía Trung Quốc nghe!
Cô Ba như chạm trúng cơn giận:
-Tàu thì cứ nói Tàu, Vũ Hán cứ nói Vũ Hán, mắc chi né tùm lum. Cái thứ nhà nước gì đâu, bưng bít thông tin, để virus nó lây hà rầm, khiến hàng tỉ người khổ. Chú thấy đó, mấy đêm liền phải thức dậy nửa khuya đi xếp hàng mua khẩu trang mà hổng có!
-Vậy cũng tốt, nhân dịp này thế giới họ thấy thêm thằng Tàu!
Cô Ba chẳng những chưa nguôi cơn giận mà còn… nổi máu hơn:
-Con đi xếp hàng như vậy, phải để hai đứa nhỏ ngủ ở nhà, không ai coi ngó!
Chú Tư ngơ ngác:
-Thế còn thằng chồng mày đâu?
-Dạ, từ khi vô dịch tới nay, học trò phải nghỉ học ở nhà, con cũng phải nghỉ luôn. Cả nhà con đói, nên chồng con phải thức ban đêm, chạy thêm xe thồ kiếm gạo!
-Ủa chớ cô mần nghề gì. Bộ là cô giáo hả?
-Dạ đâu có, con bán xe nước mía, bánh tráng trộn trước trường học. Giờ học trò nghỉ học hết, con đâu có bán được nữa!
Chú Tư lại thở ra:
-Thôi vậy cũng tốt, mình nghỉ làm, có thời gian… ở nhà coi con! Chớ đám nhỏ nghỉ học, mình phải đi làm, cũng kẹt hung! Tui đọc báo thấy, từ bữa nghỉ học tới nay đã có 4- 5 đứa nhỏ, ba mẹ không có thời gian coi ngó, phải đưa về quê cho ông bà chăm giùm, chúng đi chơi, lội sông, lội hồ thế nào, té, đuối nước. Thiệt tội gì đâu!
Cô Ba vẫn chưa dịu được cơn uất ức:
-Không biết con nít còn nghỉ tới ngày nào. Mà nghỉ dài ngày, kiến thức quên hết, mải mê chơi bời, quen nhịp rồi. Mai mốt bắt tụi nó đi học lại, lại phải bỏ tiền đi học thêm. Tụi con nghèo vậy, lấy đâu ra tiền chớ?!
Chú Tư thả câu quen thuộc:
-Như vậy cũng tốt. Con nít đi học rồi cũng có nhớ được gì đâu. Tui với cô nè, hồi đó cũng đi học chớ bộ, mà giờ quên hết trơn!
-Nhưng nếu không đi học, tụi nó chơi bời, phá làng phá xóm, tụ bạ hút chích, nguy hiểm lắm chú Tư!
-Như vậy cũng tốt…

Hý họa: Badiucao


Chú Tư chưa kịp nói hết câu, cô Ba đã nhảy tưng lên:
-Con nói cái gì ra, chú cũng kêu “như vậy cũng tốt”. Chú có thấy tình hình bây giờ nó thê thảm như thế nào không? Người lớn thì đói, con nít không được tới trường!?
Chú Tư vội làm dấu che môi:
-Suỵt, cô có biết giờ mới gần 3 giờ sáng, cả xóm còn ngủ. Cô nói nhỏ thôi. Tui nói “như vậy cũng tốt” là có lý do chớ bộ!
-Lý do gì, chú nói nghe coi?
-Cô có nhớ tui với cô hồi đó, học hành đàng hoàng. Giờ tui lê cái thân già đi bán vé số, còn cô đẩy xe nước mía bán trước cổng trường…
-Vụ này thì đúng- Cô Tư hậm hực.
-Ngược lại, cô có thấy thằng quan chức nào ngày xưa học hành đàng hoàng không? Toàn đám phá làng phá xóm, học hành không ra gì, sau đó phải nhảy vô rừng trốn đi lính. Giờ thằng nào thằng đó lên hết lãnh đạo, từ trung ương tới thành phố. Vậy nên nhân cái dịch này. Con nít nghỉ học lêu lổng, biết đâu đây chính là những nòng cốt của thế hệ lãnh đạo mai sau!
Cô Tư té ngửa:
-Vậy là đám lãnh đạo mắc dịch hả chú Tư?
-Ờ, như vậy cũng tốt!
-Hả, cái gì? Lãnh đạo mắc dịch mà cũng tốt!?
-Thì lãnh đạo mắc dịch, đặng mau chết đi cho rồi. Chớ đám lãnh đạo lại né được dịch, chúng sống lâu bao nhiêu, khổ dân bấy nhiêu!
-Ờ ha chú Tư. Vậy cũng tốt!

Kềm Kắt Kẽm