VỰC MỞ

Có con, chuyện con có bồ cũng tự nhiên như nó ho, sổ mũi hồi vài ba tuổi. Nghĩa là cũng quan trọng đó, nhưng không nguy cấp tính mạng, thủng thẳng lo được. Hiểu biết chung quanh chuyện trai gái hồi trước chỉ trông cậy vào lời khuyên bảo mù mịt hoang đường của người già, giờ thì kiến thức đâu cũng có, từ trường học, sách, mạng… Con biết chắc hôn môi tuyệt đối không có bầu, mình đỡ phải nói gần nói xa chuyện chạm da va thịt, những thứ mà nói bằng lời cũng sượng. Chỉ phải nhắc con, nhớ chọn người tử tế.

Vài ba năm trước một bà mẹ vô lo còn nghĩ vậy khi con đưa bồ về nhà ra mắt, giờ thời thế trở quẻ, yêu là mạo hiểm rủi ro như leo núi. Đi bên những bờ vực. Bất trắc không phải ở những khúc quanh, từng gờ đá, mà từ người bạn đường thân thiết nhất. Cái câu “chọn người tử tế” tưởng nhẹ tênh, hóa ra là một nhiệm vụ xương xẩu. Tử tế sống chung đến nửa đời cho đến khi vợ bị chồng đẩy xuống sông. Tử tế yêu nhau cho đến khi oằn dưới những nhát dao quyết liệt từ tay bồ giữa một cuộc cãi cọ chẳng đáng gì.

Dắt mã tấu đi kiếm người yêu

Mấy anh bạn đào hoa lúc này không biết đã có chút lấm lét chưa, khi nhắc đến chữ ‘bồ”. Những cuộc chia tay cho đến lúc này xảy ra êm đẹp, chưa cô nào đặt kíp nổ trong xe để úm ba la hai đứa chết chùm. Nhưng chưa chẳng có nghĩa là không có. Những bờ vực luôn mở khi những người yêu nhau còn nghĩ anh ấy hoặc cô ấy là của mình. Da thịt nọ của mình, cứ nghĩ rơi vào tay người khác thôi là đã không đành. Cầm tù nhau bằng cái khóa thề mang tên “mãi mãi” coi bộ không chắc ăn, kết luôn án tử.

Cái bi kịch “của mình” này cuốn Nguyệt thực nổi tiếng của Trung Quốc viết rồi, cả chương Ba là quang cảnh nông trường chăn nuôi phá sản, những nông dân đi giành lại những thứ “của mình”. Một cô bé vì quyết liệt giữ cái nồi nấu cám mà bứt đứt lìa cánh tay. Ôm cái nồi vẫn còn cánh tay bé bỏng kia bám cứng trên quai, gã thắng trong cuộc cướp bóc đem về treo trên giàn bếp. Mới nhớ ra đứa bé ấy là đứa con rơi “của mình”. Mẹ đứa nhỏ dặn nó phải cố giành nồi nấu cám cho bằng được để làm quà nhận lại cha.

Ngoài mấy bài giảng tập hợp thành sách của những vị thiền sư bày trên kệ sách tôn giáo, chẳng thấy trường lớp nào dạy cách buông bỏ. Giữ rịt, vơ níu bất chấp từ những lĩnh vực nhập nhoạng như chính trị, hào nhoáng như giới giải trí, đến lãng mạn như tình yêu. Xưa, phải lòng người mua chiếu mà anh bán chiếu Cà Mau buồn thỉu buồn thiu, nghĩ người ta đã có đôi rồi, thôi mình vác cặp chiếu bông trở về. Giờ yêu đơn phương mãi không được đáp tạ, tưới xăng mồi lửa người thương giữa đường. Lan trong tuồng cải lương nổi tiếng Chuyện tình Lan và Điệp không buông bỏ được nên chết héo chết sầu, Lan bây giờ không buông bỏ được xách mã tấu chạy đến đám cưới của thằng bồ vừa kịp cũ. Sinh viên có kiểu thanh trừng người yêu bằng dao kéo, ca sỹ có kiểu lên báo hài tội bồ cũ của ca sỹ, chính khách cũng có kiểu riêng thanh toán đồng chí của mình. Không tin, mời coi báo.

Bỗng sến và xưa quá cỡ cái bảng lảng của buổi tiễn đưa người yêu đi lấy chồng, có người đứng lặng trông, xác pháo tan nát lòng. Nhạc của thời loạn lạc mà thấy tình yêu dường như lành lặn, không vết chém, không hận thù. Là chỗ nương tựa giữa buổi đạn nổ pháo cày. Là nín nhịn hy sinh, thôi em về với người ta, quên thằng nhạc sĩ nghèo này đi. Có ông còn nhận thẳng thắn nhận ra chuyện người tình không lấy mình lựa chọn sáng suốt, từ “con đường em theo đó đúng hay sao em”, quay ngoắt lại nói con đường em đi đó đúng đấy em ơi.

Tình yêu là một vết thương không kín miệng, mấy ông danh nhân nói vậy. Lâu lâu chảy chút máu chơi, cho thú vị đời, chẳng chết ai. Nhưng giờ người ta chảy máu đến chết dưới tay người yêu nhiều quá, những cái vực mở hút sâu khi thời thế khiến thiên hạ sống ngày càng táng tận ráo riết.

Nụ hôn sẽ có vị gì khi nghĩ tới bồ bịch đang giấu dao trong áo ?

Cuộc đời đúng là kinh ngạc hết sức, tưởng đã thấu hiểu đến đáy của phi đạo đức rồi, mà đáy vẫn đầy những ngách hang ngoắt ngoéo. Chẳng lẽ đổ lỗi cho củ gừng Tàu tẩm độc, ai ăn vào cũng phát điên?

Nguyễn Ngọc Tư

Lý Khắc Cường ở hàng thịt

Lý Khắc Cường đi chợ.

“Lý Khắc Cường, Thủ tướng Quốc vụ viện, nước CHND Trung Hoa đến chợ hàng hóa năm mới Chiêu Thông, khi vào quầy hàng thịt đã hỏi: Công việc kinh doanh thế nào?

Đáp: Thông thường rất tốt, hôm nay đến một cân cũng không bán được.

Lý: Tại sao?

Đáp: Vì ngài đến, khách hàng không được vào.

Lý: Vậy thì tôi mua hai cân.

Đáp: Không bán.

Lý: Tại sao?

Đáp: Bởi vì ngài đến, ở đây không được có dao.

Lý: Dao cũng không có, vậy thì mua tảng thịt này.

Đáp: Cũng không thể bán được.

Lý: Tại sao?

Đáp: Bởi vì khi ngài không đến thì giá mỗi cân là 23 tệ, ngài đến thì giá mỗi cân chỉ còn 18 tệ, mỗi cân bán bị hao mất 5 tệ.

Lý: Vậy thì bán miếng thịt này theo giá 23 tệ mỗi cân.

Đáp: Vậy cũng không được.

Lý kinh ngạc: Tại sao vậy?

Đáp: Tôi không phải người bán thịt, thực ra tôi là cảnh sát vũ trang.

Lý: Gọi đội trưởng của anh đến đây!

Đáp: Đội trưởng đang bán trái cây.

Lý Khắc Cường là ai thì các đồng chí tra Google nhé

FB Christine Nguyen

CẢM ƠN CÁI KHẨU TRANG

Cơ quan vợ tôi quy định mỗi hôm đi làm muộn phạt hai trăm nghìn. Lương vợ tôi được bốn triệu, mà tháng vợ tôi đi muộn bình quân khoảng hai chục lần, nên coi như lâu nay vợ đi làm không lương, thậm chí có tháng tiền phạt nhiều hơn lương, vợ phải mang tiền nhà đến nộp cho công ty. Thế nhưng hôm qua thấy vợ hồ hởi khoe: “Tuần này em chửa đi muộn buổi nào, ngược lại, toàn đến sớm nhất, vừa được sếp tặng bằng khen nhân viên gương mẫu”. Tôi hỏi lý do tại sao, vợ bảo từ ngày có corona, vợ phải đeo khẩu trang kín mặt, chẳng cần trang điểm: 6h sáng dậy đánh răng rửa mặt mặc quần áo xong là 6h30 đi làm luôn – thay vì phải ngồi trước gương bôi bôi trát trát đến 8h30 như trước!

Cả em gái họ tôi cũng vậy, nó công tác tại một trung tâm chăm sóc sinh lý cộng đồng ở Quất Lâm nhưng thu nhập rất khó khăn bởi khách đến toàn chọn những em ngon lành, xinh xắn, còn nó thì mũi hếch như mũi lợn, mặt sần sù như bánh cu đơ, môi vều như chuối mắn, chỉ những khách nào cận thị, mắt kém, hoặc có gu thẩm mỹ bệnh hoạn thì mới chọn nó. Ấy thế mà hôm qua gặp, nó hồ hởi khoe: “Thu nhập em tuần này khá lắm anh ạ!”. Tôi hỏi tại sao, nó bảo nhờ corona, tất cả nhân viên của trung tâm đều phải đeo khẩu trang kín mít, thế nên đẹp hay xấu, mịn hay sần, xinh xắn hay chuối mắn thì cũng như nhau, khách chọn random hết cả! Chỉ có cái là đeo khẩu trang thì ‘tác nghiệp’ hơi vất vả!

Rồi bác hàng xóm nhà tôi nữa, trong lúc mọi người hoang mang vì dịch bệnh thì bác cứ cười hềnh hệch, tôi hỏi thì bác hồ hởi kể: “Hôm qua là lần đầu tiên con gái bác đi xem mặt về mà không bị người ta chê cháu ạ! Phấn khởi lắm!”. Tôi hỏi: “Thế những đám trước người ta chê con gái bác thế nào ạ?”. Bác hàng xóm bảo: “Họ chê răng vàng, mồm thối, ăn nói vô duyên, thường xuyên chửi bậy”. Tôi nheo mày: “Bác có biết vì sao đám hôm qua họ lại không chê không ạ?”. Bác hàng xóm gật gật: “Biết! Hôm qua con gái bác nó đeo khẩu trang kín mít, khẩu trang bịt chặt nên suốt cả buổi nó phải ngồi im thin thít, không mở mồm văng tục được câu nào!”.

Rồi sáng hôm nay thôi, tôi vào thang máy gặp thằng cùng công ty, nó ghé tai tôi bảo: “Hôm qua tao đến nhà sếp biếu quà, sếp đi vắng, có mỗi vợ sếp ở nhà, tao chén được vợ sếp đấy!”. Tôi ngạc nhiên: “Vậy á? Hôm trước tao đến đưa tài liệu, sếp cũng không ở nhà, tao cũng chén được vợ sếp đấy!”. Thằng bạn tôi cười: “Vậy hôm nào, canh lúc sếp không ở nhà, tao với mày cùng đến chén vợ sếp nhé!”. Hai thằng tôi cười khoái trá, đúng lúc đó có tiếng ho phía sau lưng, chúng tôi quay lại và nhận ra: sếp đã đứng đó tự bao giờ.

Hai thằng tôi sợ đến cứng đờ người, tưởng rằng sếp sẽ lao tới túm cổ hai thằng đấm cho một trận tơi bời xong đuổi việc luôn hai thằng tôi, nhưng không, sếp chỉ đưa tay che miệng, rồi khẽ cúi đầu, ý như muốn xin lỗi vì đã mất lịch sự ho trong thang máy. Tôi và thằng bạn sờ lên cái khẩu trang đang che kín mít mặt mình rồi thở phào: Ơn trời! Sếp không nhận ra bọn tôi, và tưởng bọn tôi là nhân viên của một công ty nào đó cùng toà nhà thôi…

Rõ ràng việc đeo khẩu trang, ngoài khả năng phòng ngừa virus corona, còn mang đến nhiều những tác dụng mà chúng ta không ngờ tới. Và một trong những tác dụng rõ rệt nhất của việc người người đeo khẩu trang, nhà nhà đeo khẩu trang, đó là nó giúp ta nhận ra đâu là người tốt, và đâu là những kẻ mất dạy, cơ hội, nhẫn tâm kiếm tiền trên nỗi sợ hãi, hoảng loạn của đồng loại.

FB Văn Chín Nguyễn