BÊN DƯỚI CON SƯ TỬ ĐÁ

Đa số người nước ngoài chỉ nhìn thấy phong trào đấu tranh của người Hồng Kông qua các hình ảnh bạo động và chính họ cũng bị kích động giựt gân giai đoạn rồi đi vào quên lãng một cách đáng tiếc. Nhưng những người trí thức Hồng Kông được hun đúc trong một nền văn minh nhân bản bền bỉ mà không thế lực độc tài nào có thể khuất phục được họ.

Người Nhật tôn vinh núi Phú Sĩ, người Pháp yêu quý nhà thờ Notre Dame Paris vì đó là biểu tượng của một nền văn hóa rực rỡ có một không hai.

Người Hồng Kông có một núi đá hình con sư tử kéo dài từ bờ biển phía tây sang bờ biển phía đông để trấn thủ bảo vệ bán đảo Kowloon hay Cửu Long và hòn đảo Hồng Kông ở phía nam ngăn cách bởi vịnh Victoria hùng vỹ với những tòa nhà chọc trời tân tiến. Núi đá Sư Tử còn nằm trong hệ thống núi non hình chín con rồng, vì thế mới có tên bán đảo Cửu Long.

Đỉnh núi đá Sư Tử cao 945 mét là một khối đá hoa cương có số tuổi 140 triệu năm. Đỉnh núi này là một huyền thoại. Người Hồng Kông còn gọi đó là tinh thần “Sư Tử Đá”.

Biểu ngữ của phong trào Dù Vàng trên đỉnh Sư Tử Đá

Tinh thần Sư Tử Đá là tình đoàn kết của người Hồng Kông để vươn lên từ sự đói nghèo, để xây dựng lại Hồng Kông từ sau Đệ Nhị Thế Chiến và biến vùng đất này trở thành một biểu tượng của văn minh nhân bản và giàu sang.

Đây cũng là một tinh thần biết lắng nghe tôn trọng những dị biệt để giúp đỡ nhau vượt qua những chông gai. Bởi vì Hồng Kông cũng là một vùng đất của người nhập cư, đa số đến từ Hoa Lục sau khi bị Cộng Sản thôn tính năm 1949. Đợt nhập cư ồ ạt lớn nhứt mới đây là một triệu người dân Hoa Lục đổ xô vào Hồng Kông để kiếm sống khi Anh Quốc giao trả Hồng Kông cho Trung Cộng vào năm 1997.

Di dân nghèo khó đến đến từ Trung Cộng sống tập trung trong những cao ốc bình dân do chính quyền Hồng Kông bảo trợ. Khu vực này nằm bên dưới núi đá Sư Tử và có tên là Wong Tai Sin.

Người di dân Hoa Lục ở Wong Tai Sin mang ơn Hồng Kông vì mặc dù họ vẫn còn sống trong điều kiện nghèo khó nhưng lại được sống một xã hội vô cùng văn minh. Với sự cần cù chăm chỉ nhiều người di dân Hoa Lục đã thoát khỏi đói nghèo và thành công trong cuộc sống mới, hiện thực giấc mơ của mình.

Nhiều người dân Hồng Kông gốc Hoa Lục đã bỏ phiếu cho các ứng cử viên thân Bắc Kinh trong quá khứ. Tuy nhiên gần đây cộng đồng gốc Hoa Lục này đã bắt đầu ngã theo cuộc cách mạng “Dù Vàng” vào năm 2014 và ủng hộ những cuộc xuống đường rầm rộ đòi dân chủ trong hai năm qua.

Đại lộ chính của Wong Tai Sin là Lung Cheung Road là trục xuống đường trong nhiều ngày của phe dân chủ và khói lựu đạn cay đã che mờ đại lộ quyết chiến này. Hai cây số phía bắc của con đường là đỉnh núi đá Sư Tử im lìm ngạo nghễ nhìn cuộc cách mạng đang thành hình.

Cũng có những chia rẽ rạn nứt trầm trọng không đi đúng tinh thần “Sư Tử Đá”. Một số người không đồng ý đấu tranh bạo động và sự thù ghét nghi ngờ nhau giữa lực lượng cảnh sát và người đấu tranh Hồng Kông. Tinh thần “Sư Tử Đá” của thế hệ trẻ Hồng Kông đã biến thành tranh đấu cho tự do và nền công lý.

Tôi đi bộ dọc theo đại lộ Lung Cheung như ngược lại lịch sử của mảnh đất này. Để túi mặt nạ chống hơi cay M40 lại ở khách sạn vì không gian nơi đây không còn bị khói cay che mờ mà chỉ có mùi trầm hương thơm ngát tỏa ra từ ngôi đền thờ đạo Lão cũng mang tên Wong Tai Sin, tọa lạc bên cạnh đại lộ Lung Cheung. Ngôi đền thờ này nằm trong tâm điểm của một cuộc nổi dậy.

Bước lên thang cấp đi vào đền thờ. Đây là một trong những địa điểm nổi tiếng của Hồng Kông. Bình thường du khách đến thăm rất đông nhưng trở nên thưa thớt vì người biểu tình và cảnh sát xung đột ngay trước đền và khói lựu đạn cay bao trùm toàn khu vực. Ngày nay càng ít người hơn vì đang trong cao điểm của trận đại dịch Coronavirus.

Bên ngoài đền gần các cao ốc của cư dân là một lá cờ rất lớn ngạo nghễ của Trung Cộng bên cạnh một lá cờ Hồng Kông nhỏ hơn chầm chậm tung bay. Phía xa đỉnh núi đá Sư Tử lặng lẽ. Có một cái gì đó tiềm tàng, phẫn nộ và bất ổn dưới mặt nước tĩnh lặng trước mỗi cơn giông tố.

Tôi chợt nhớ bài hát Quốc Ca bán chính thức của Hồng Kông (Beneath The Lion Rock) về tình đoàn kết để tranh đấu cho mục tiêu chung mà những người Việt Nam cần phải học hỏi nếu so sánh mình với sự nhân văn và lòng đoàn kết của người Hồng Kông.

“Hãy từ bỏ những xung đột để đến với nhau
và theo đuổi những ước mơ của chúng mình
Trên cùng một con thuyền, chúng ta quyết tâm sống chết có nhau
Nếu chúng ta không sợ thì không có gì để phải sợ…”

FB Bong Lau

Hý họa về Tây Du Ký hiện đại

TÔI QUAY LƯNG VỚI CHÙA

Tôi không dám đánh giá ai trong đám đông dân Việt là u mê cuồng tín, tôi chỉ khẳng định chắc chắn là TÔI KHÔNG U MÊ.

Trước kia, thỉnh thoảng tôi cũng đến chùa, dù tôi không theo đạo nào cụ thể, tôi kính cả Chúa cả Phật. Đến chùa để hòa mình vào khung cảnh thanh tịnh, ăn chút cơm chay, cúng một số tiền nhỏ, vậy thôi.

Nhà tôi thờ ông bà như nhiều gia đình Việt Nam khác, có vẻ gần với đạo Phật. Tôi cũng có bàn thờ Phật và Quán Thế Âm Bồ tát trong nhà (do hoàn cảnh đặc biệt mà tôi không tiện kể ra đây)

Nhưng từ khi thấy sư sãi giờ đã (không nói hoàn toàn) xa rời cuộc sống tu hành khổ hạnh mà họ coi tu hành là nơi kiếm ăn, hưởng lạc. Họ không còn mặc áo vàng vải thô truyền thống, đi chân đất, ăn chay đạm bạc, uống nước vối nữa. Mà thay vào đó là những khuôn mặt láng mượt phồn thực, những bộ quần áo lụa sang trọng màu mỡ gà hay màu thâm máu đỉa, dép da hàng hiệu, đồng hồ Rolex, điện thoại Vertu, xe Camry bạc tỷ, những bữa tiệc xa hoa rượu thịt, đặc biệt có khi còn trai gái trong chùa, cả gái tự cấp và bên ngoài đưa vô.

Nghe nói tất cả những chùa chiền có giá trị tâm linh cao như Bái Đính, Chùa Hương, Trúc Lâm Yên Tử… đều được giao cho các doanh nghiệp đại gia, có bảo kê của ai đó, nâng cấp mở rộng thành những “khu du lịch tâm linh”, thực ra là những cỗ máy in tiền nuôi lũ đội lốt đầu trọc và quan chức đứng sau.

Chùa Bái Đính cổ kính biến thành “Công ty TNHH Chùa Bái Đính” hoành tráng gần ngàn ha, giá trị hàng ngàn tỷ đồng. Công ty mà chẳng sản xuất kinh doanh gì ngoài sự u mê của bá tánh, không một nhà máy nào hiệu quả bằng.

Thừa thắng xông lên, đại gia xây Bái Đính lại đang xây quần thể chùa Tam Chúc ở Hà Nam, dự định là lớn nhất thế giới, có cả khu biệt thự, casino… thì hết biết.
Thằng trọc phú Xuân Trường rởm đời lại còn đúc tượng đồng (sao không tượng vàng luôn cho máo) hình bán thân vợ nó như Phật ngồi nơi chính điện, mà bá tính vẫn sì sụp khấn vái thì quả là hết thuốc chữa.

Trúc Lâm Yên Tử linh thiêng của Thượng Hoàng Trần Nhân Tông được giao cho sư đại biểu Quốc hội Thích Thanh Quyết trụ trì cùng với chùa Phúc Khánh và một chùa khác ở Hà Nội.
Yên Tử thì lập BOT thu tiền bá tánh có công an gác cửa.
Phúc Khánh nổi tiếng với “dịch vụ” cúng sao giải hạn 200.000đ, thiếu 50.000đ cũng không chịu vì “chùa lỗ chổng vó” (nguyên văn lời sư trụ trì).

Chùa Hương thì biến thành nơi kinh doanh ô trọc với quán thịt cầy, thịt rừng trên đường vào, có cả thịt mèo giả “cầy hương”…

Với chùa như thế thì hỏi tôi có nên đến chùa nữa không?
Câu trả lời rằng không.
Tôi chính thức quay lưng với chùa.
Đến làm gì khi thấy cảnh quỷ ma đang khuấy động Phật môn?
Đến để mang những đồng tiền hiếm hoi mồ hôi nước mắt đi nuôi lũ gian manh lợi dụng kiếm ăn trên đầu bá tánh ư? Không, không đời nào!

Có người bảo rằng ta đến chùa vái là vái cái áo cà sa, tức là vái Phật, không phải vái sư. Tôi lại thấy cái áo được mắc trên cái “giá” không xứng đáng là những sư đầu trọc giả danh làm ô uế cửa Phật, nên tôi không vái.

Tôi không đi chùa, nhưng tôi để Phật ở trong tâm.
Tâm mình trong sáng, mình sống thiện lương, không tham lam hại người, thì mình chẳng cần sám hối, chẳng cần lên chùa dâng lễ cho to, cúng dường cho lớn, “hối lộ” để mong thần Phật xá cho những tội lỗi của mình…
Mặc ai lên chùa cứ lên, tôi chính thức quay lưng!

FB Trần Tân

Tang lễ bác sĩ Lý Văn Lượng

Tôi không muốn thành anh hùng

Bài thơ cuối cùng của bác sỹ Lý Văn Lượng, một Kitô hữu ngoan đạo, được dịch sang tiếng Việt, mời các bạn cùng đọc:

Tôi không muốn trở thành anh hùng.
Tôi vẫn còn có cha và mẹ
Và các con thơ
Người vợ đang mang thai sắp sinh,
Và nhiều bệnh nhân trong phòng khám.
Mặc dù sự trung thực không được tưởng thưởng,
Mặc dù con đường đã đến ngõ cụt,
Nhưng tôi vẫn phải tiếp tục.
Ai bắt tôi chọn đất nước này, và gia đình này,
Biết bao nhiêu đau khổ,
Khi trận chiến này kết thúc,
Tôi sẽ nhìn lên trời mà lệ rơi như mưa.

Tôi không muốn trở thành anh hùng.
Tôi chỉ là một bác sĩ,
Tôi không thể đứng nhìn những vi-rút này
Làm tổn thương đồng nghiệp của tôi
Và rất nhiều người vô tội,
Mặc dù họ sắp chết,
Nhưng luôn luôn nhìn vào mắt tôi,
Với niềm hy vọng được sống.

Ai có thể nhận ra rằng mình sắp chết?
Linh hồn tôi ở trên thiên đàng,
Nhìn xuống chiếc giường trắng,
Với cơ thể của tôi nằm trên đó,
Và khuôn mặt quen thuộc.
Cha mẹ tôi ở đâu?
Và người vợ yêu dấu của tôi nữa,
Người mà tôi đã từng có một thời ráo riết theo đuổi.

Có một ánh sáng ở trên trời!
Và ở cuối sự sáng đó là thiên đường mà mọi người thường nói đến.
Nhưng tôi không muốn đến đó.
Tôi muốn trở về quê hương của tôi ở Vũ Hán.
Tôi có ngôi nhà mới mua ở đó,
Mà tôi vẫn đang phải trả tiền vay mỗi tháng.
Làm thế nào tôi có thể sẵn sàng được
Làm thế nào tôi có thể sẵn sàng được
Khi đứa con duy nhất của cha mẹ tôi không còn
Thật là buồn biết bao?
Và người vợ yêu dấu không có chồng bên cạnh,
Làm thế nào để đối mặt với những thăng trầm trong tương lai

Tôi đã ra đi rồi.
Tôi thấy họ lấy cơ thể của tôi,
Đặt nó vào một cái túi,
Ở đó có nhiều đồng bào.
Cũng ra đi giống như tôi,
Bị đẩy vào lửa trong lò thiêu
Lúc bình minh.

Xin tạm biệt những người tôi yêu mến.
Xin chia tay Vũ Hán, quê hương tôi.
Tôi hy vọng rằng sau cơn thảm họa,
Có ai đó sẽ một lần nhớ đến,
Có người đã cố gắng cho họ biết sự thật càng sớm càng tốt
Cố gắng cho bạn biết sự thật càng sớm càng tốt.
Tôi hy vọng rằng sau cơn thảm họa,
Người ta học được đứng thẳng,
Không còn để những người tử tế,
Phải chịu đau khổ vô tận

Tôi đã đánh trận tốt lành,
Tôi đã xong sự chạy,
Tôi đã giữ được đức tin.
Hiện nay “mão triều thiên của sự công chính đã để dành cho tôi.” (II Ti-mô-thê 4:7-8a)

FB Dung Leanh