CHUYỆN CÁI THẺ SÂN GOLF VÀ VÉ MÁY BAY HẠNG C.

Nhiều người có vẻ ngạc nhiên và bức xúc về cái nhà mặt phố khu đất vàng, cái thẻ golf nhiều tỷ, cái ghế hạng VIP của anh Nguyễn Quang Thuấn, cùng nào là những khách sạn hạng sang, những chai rượu hảo hạng, những món ăn cao cấp mà anh ấy được hưởng trong chuyến đi “thực tế” ở Vương quốc Anh?
Tôi thì chả thấy có gì bất ngờ.


Nên nhớ, cái chức phó Chủ tịch Hội đồng lý luận Trung Ương (Nguyên Chủ tịch là anh Đinh Thế Huynh hiện không biết ẩn dật nơi đâu) của anh Thuấn chỉ là “làm thêm” theo kiểu “hợp đồng” thôi nhé. Cỡ cán bộ như anh, TRUNG THÀNH TUYỆT ĐỐI VỚI TIỀN CỦA ĐẢNG, thì hưởng thế còn là ít. Bõ bèn gì ba cái thứ tài sản mọi người nhắc đến. Tiệc tùng ầm ĩ, hát hò ỏm tỏi mỗi dịp lễ lạt, chào mừng, khao chức… thì đã thành nét văn hóa đặc sắc của quan chức nước nhà, sao nỡ trách mình anh.
Với cái mác Lý luận Trung Ương, sứ mệnh cầm đèn soi đường dẫn dắt, anh đến đâu chả được đón rước long trọng như tôi đã có lần chứng kiến tại một doanh nghiệp nhà nước, dành cho đồng nghiệp của anh, nhỏ chức hơn anh rất nhiều. Họ mong anh, tiếp rước anh trước nhất và duy nhất để chứng tỏ họ cũng kiên định lập trường lắm nhé. Kiên định lập trường là một đảm bảo tuyệt đối không có rủi ro trong những phi vụ chia nhau tiền ngân sách. Nó y hệt như câu thần chú “thế lực thù địch” mà tần suất nhắc đến luôn tỉ lệ thuận với mức độ ngời sáng về đạo đức, phẩm chất cách mạng và bổng lộc, tất nhiên.
Nhưng thôi, anh đi đâu cứ ghế hạng C. máy bay mà xài, cho nó đỡ mệt ngọc thể; cứ khách sạn nhiều sao nhất mà ở; cứ món gì hảo hạng mà chén cho sướng miệng kết hợp bổ não. Và chơi golf, thậm chí chơi nhiều thứ…tại sao không? Ai, thế lực nào có thể cấm được anh.
Tôi ủng hộ anh, có sức cứ việc dành hết sạch thời gian vào chuyện ăn chơi, kể cả ăn chơi tàn bạo, hoặc tìm cách để có thêm gấp dăm bảy lần tài sản như hiện tại. Đừng nói đi máy bay ghế hạng C., nếu có cơ hội các anh cứ rủ nhau lên tận sao Kim sao Hỏa mà hò hát; đừng nói khách sạn năm sao, bảy sao, nếu có loại 90 sao các anh cũng cứ mặc sức mà ra yêu cầu; đừng nói gan ngỗng béo, nếu có gan Giời chúng tôi cũng sẵn sàng dâng lên các anh xơi; đừng nói rượu vang trăm tuổi, nếu có máu rồng chúng tôi cũng không tiếc các anh.
Đổi lại, chúng tôi chỉ có một yêu cầu nhỏ, rất nhỏ, vô cùng dễ thực hiện, là các anh ăn no xong cứ nằm kềnh, hoặc sợ béo núng nính thì tập gym, chứ ĐỪNG CÓ THÒ TAY LÀM BẤT CỨ VIỆC GÌ.
Bá tính lầm than chỉ mong mỗi điều đó. Bởi chúng tôi tính rồi, nếu được như chúng tôi mong muốn, thì mọi chi phí chúng tôi bỏ ra hầu các anh, kể cả tiền tạ tiền tấn, vẫn là quá rẻ.

FB Lao Ta

Vài lời động viên, thăm hỏi bệnh nhân thứ 21

Anh thân mến!

Mấy ngày nay, biết tin anh bén duyên với em Vy nhân chuyến đi ngoài ra nhớt, dân mạng xúm xít vào nhạo báng, chê bai anh, em thấy thương anh lắm lắm. Thấy anh cũng tội, em không thể chặc lưỡi “mà thôi cũng kệ” như thói thường. Nay em bỏ buổi chợ, ngồi gõ phím nhờ pây chuyển đến anh vài lời động kinh (động viên anh vững vàng thần kinh)!

Trước tiên, em thành tâm chúc anh chóng âm tính. Em biết, lời chúc đó là thừa. Vì anh, người chiến sĩ kiên cường xông pha trên trận tuyến đường lối tư tưởng thì không thể nào gục ngã. Anh được trang bị vũ khí lí luận Mác-xít Lê-nin-nít đến tận răng thì dù en-cô-vy chứ vì-cô-em cũng tuổi gì động được đến lông ống của anh.

Hý họa LAP


Anh ạ, người ta xỉa xói vào gia sản của anh. Đĩ cấp thấp bán trôn nuôi miệng, đĩ cấp cao bán miệng nuôi trôn anh nhỉ. Anh chắc chả phải con ông Sáu cháu ông Năm gì, lương chỉ dưới 20 củ/tháng, anh phải lưỡi trong lưỡi ngoài, lao động đến lở mồm long móng, thối mồm khắm lưỡi mới có được cơ ngơi ngày nay. Thói đời, trâu buộc ghét trâu ăn, anh chớ nên để ý làm gì mà hại đến cái lưỡi vốn không xương dễ tổn thương của mình. Hết sức bảo vệ nó anh nhé. Sau này bình phục, anh lại phun châu nhả ngọc, nhổ nước bọt giúp đời, anh hỉ.

Rồi, họ rỉa rói anh về việc anh đi nước ngoài trong lúc dịch bệnh. Họ đâu có hiểu được sự hy sinh cao thượng của anh. Trong lúc ai cũng sợ dịch bệnh, anh thì xông pha nơi lam sơn chướng khí, chốn tư bản giãy đành đạch, anh chắt kinh, lọc nghiệm ngõ hầu tìm đường đi cho xứ xở Đông Lào. Anh lao tâm khổ tứ như vậy mà dân đen chúng có hiểu cho anh đâu. Chúng chỉ biết cái trước mắt, cái miếng cơm manh áo tầm thường. Anh đang ốm đau bệnh tật, người ta dồn anh đến chân tường, mà tâm trí anh, chỉ một mực dồn người ta đến chân lý cao sang tươi đẹp. Thương anh quá anh ôi!

Bọn chúng còn móc máy anh khoản tiệc tùng, ăn chơi nhảy múa. Nghề anh, chuyên hoạt động bằng mồm, bằng lưỡi. Mà quy luật, cái gì càng làm càng phát triển, cái gì không dùng thì nó teo. Anh chơi golf để nó vận động, cân bằng chân tay. Anh nhậu nhẹt có ca sĩ đến hát mua vui, để anh thư thái tâm hồn, máu huyết lưu thông, âm dương cân bằng, đầu óc anh mới sáng mượt, thì anh mới soi đường chỉ lối cho lũ dân đen bọn em đi lên chủ nghĩa xã hội loài người hằng mong ước.

Qua được đận này, dù rằng “Cave kể chuyện, nghiện trình bày, say chém gió” cũng không so được với kho lý luận từ lò mác – dao của anh thì cũng rút lui thôi anh ạ. Dù anh muốn cống hiến cho dân cho nước, dù anh sung sức trên bảo dưới nghe răm rắp thì vẫn nên biết điểm dừng. Về rồi, rửa mồm gác lưỡi, vui thú điền viên cỏ cây hoa lá, mặc kệ bọn xã hội nó nói gì cũng cứ ăn quả bơ, đội mũ phớt mà sống. Làm thằng đàn ông, nhất là thằng đàn ông có lý luận lại có chỗ đứng thì phải cứng cái lập trường anh nhé!

Em gửi đến anh lời chào thân thương mong anh chớ thân tàn ma dại, nhé anh!

FB Phạm Hiển