Trong khi toàn cầu và cả đất nước lao đao giữa mùa dịch, Tổng bí chủ xứ “Mặt trời tỏa sáng” đậy nắp hầm, chui xuống… suy nghĩ về cơ chế nhân sự, cho đại hội đảng xứ ấy sắp sửa diễn ra. Ở trong hầm, Tổng bí chủ cắt hết internet, smartphone, mạng xã hội… vì nghe nói virus cũng lây qua đường này. Ai không tin, cứ lên Google, gõ thử mấy từ khóa “virus máy tính”, “virus điện thoại”, sẽ thấy Tổng bí chủ hoàn toàn đúng. Đó cũng là lý do, Tổng bí chủ và đảng của ngài rất căm thù internet, smartphone, mạng xã hội…

Tất nhiên, dù ở trong hầm, Tổng bí chủ hoàn toàn không thiếu ánh sáng và năng lượng, vì Tổng bí chủ đã từng nói: “Mây đen phủ khắp toàn cầu- Mặt trời vẫn tỏa trên đầu xứ ta”. Mà Tổng bí chủ chính là người sở hữu mặt trời, nên dù chui trong hầm, Tổng bí chủ vẫn dư mặt trời để xài. Lâu lâu thấy mặt trời hơi nguội, hơi tối tối đi một chút, Tổng bí chủ lại móc cây quạt mo có từ thời thằng Bờm ra, quạt quạt vài phát, như quạt mấy cục than, thế là mặt trời sáng rực trở lại.
Tuy nhiên, ở trong hầm, lo nhân sự, rồi lại quạt mặt trời hoài cũng chán, lâu lâu Tổng bí chủ đẩy nắp hầm chui lên, la to: Hết virus chưa bay? Ở trên trả lời: Dạ, vẫn còn! Thế là Tổng bí chủ sập nắp hầm thiệt lẹ, chui xuống lại.

Lần này, Tổng bí chủ lại đẩy nắp hầm chui lên, la lớn: Hết virus chưa bay? Đáp lại câu hỏi của Tổng bí chủ, một không khí im lìm vây bủa, khiến Tổng bí chủ rợn tóc gáy, mém… ướt quần. Gọi đến câu thứ tám, Tổng bí chủ bỗng nghe tiếng chân chạy huỳnh huỵch, một gã cận vệ hiện ra, thở hổn hển:
-Dạ, báo cáo Tổng bí chủ, tình hình virus lây lan rất mạnh. Hiện tại chỉ còn một vài lãnh đạo túc trực trên đài truyền hình “chém gió”, các vị còn lại đều đã… chui xuống hầm cách ly! Tình hình rất ư là tình hình!
Tổng bí chủ run cầm cập:
-Ơ, thế mặt trời ở dưới hầm không rọi lên trên ấy hả?
Tên cận vệ vẫn chưa hết thở dốc:
-Dạ, nghe nói con virus này nó không sợ mặt trời, ở mấy xứ nóng như Phi châu chúng cũng quậy tá lả.
Tổng bí chủ thều thào:
-Con virus này láo thật, chúng ta sẽ phải có cách trừng trị nó. Cần thì còng tay, lôi lên đồn công an, đập cho chết cụ nó đi. Đồng chí nhắn Thủ tướng đến cho tôi gặp ngay!
Tên cận vệ run rẩy:
-Dạ, quả thực, Thủ tướng cũng lâu lâu ra chỉ đạo, cho các phóng viên đăng báo, nhưng thực sự đồng chí ấy đang ở đâu cũng chẳng ai biết. Tôi sẽ đi tìm, đưa đồng chí ấy tới đây ngay.

Bây giờ Trọng lú lủi đầu nơi mô. Hý họa Babui

Tên cận vệ đi rồi, Tổng bí chủ đóng nắp hầm, chui xuống, hơ vội tay vào mặt trời, đặng diệt virus. Tuy nhiên, Tổng bí chủ tái người khi thấy mặt trời cũng teo lại, chỉ còn thoi thóp ấm. Ngài lấy vội cây quạt mo, quạt lấy quạt để, quạt đến lúc vã mồ hôi, tay chân rời rã, mặt trời cũng trơ ra. Đúng lúc ấy Tổng bí chủ bỗng nghe tiếng đập lớn trên nắp hầm:
-Kính thưa Tổng bí chủ, có Thủ tướng tới thăm!
Tổng bí chủ gào vọng lên:
-Nói hắn đeo khẩu trang vào, đứng cách 2 mét!
-Dạ vâng, Thủ tướng đã đeo khẩu trang, đã đứng cách 2 mét!
Tổng bí chủ run rẩy, đẩy nắp hầm, thò đầu lên. Tổng bí chủ vẫn dễ dàng nhận ra Thủ tướng, dù Thủ tướng đã đeo khẩu trang, vì cái đầu Thủ tướng vẫn nghẹo nghẹo. Tổng bí chủ hỏi ngay:
-Tình hình virus thế nào rồi?
Thủ tướng nghẹo cái đầu từ trái qua phải rồi lại từ phải qua trái:
-Dạ thưa, rất gay go, virus ngày càng lan mạnh!
-Con virus này láo thật, nó không sợ cả mặt trời à?
Thủ tướng lắc đầu:
-Dạ, tuy virus không sợ mặt trời, nhưng… tinh thần của mặt trời thì vẫn tiếp tục tỏa sáng. Vì vậy giữa cơn dịch này, chúng ta đã làm được nhiều việc rất tuyệt vời!
Tổng bí chủ bớt run, giọng hớn hở:
-Tốt quá, cụ thể là như thế nào?
-Dạ, dù nhân dân cả nước đang rất lo âu. Kho lương thực cũng đang dần cạn kiệt. Tiền bạc trong ngân khố đã sắp hết… Nhưng chúng ta đã đạt được những thành tựu tinh thần rất đáng mừng. Thậm chí còn xuất khẩu được chúng ra thế giới, khiến thế giới rất nể phục!
Tổng bí chủ đập tay lên nắp hầm:
-Tuyệt vời, đồng chí có thể báo cáo rõ hơn được không?
Thủ tướng hớn hở:
-Dạ, chúng ta đã gây dựng được một phong trào… làm thơ và ca hát khắp các nơi. Xưa nay nước ta vốn đã nhiều nhà thơ nhất thế giới, thì nay, giữa dịch bệnh này, các nhà thơ còn sinh sôi nảy nở ra nhiều hơn… virus. Nhà nhà làm thơ, người người làm thơ, ngành ngành làm thơ, đặc biệt là thể loại thơ khen ngợi lãnh đạo và ca ngợi tinh thần chống virus của xứ ta. Bên cạnh đó, các bài hát chống virus cũng được giới trẻ hưởng ứng. Các cháu sáng tác nhạc, chế lời, nhảy loạn hết cả lên, khiến thế giới rất khâm phục!
Tổng bí chủ đập tay lên nắp hầm lần nữa vì vui mừng, khiến bụi bay mù mịt. Thủ tướng dù đang đeo khẩu trang, đứng cách xa 2 mét, cũng “ách xì” một phát, nghẹo hết cả cổ. Tổng bí chủ hoảng hốt sập nắp hầm, chui tụt xuống, ráng hết sức gào vọng lên:
-Đồng chí hãy nhân rộng mô hình làm thơ, ca hát. Sau đó hãy ra lệnh cho các nhà mạng điện thoại, nhắn tới toàn thể nhân dân, biếu mỗi người một bài thơ, một bài hát. Nhân dân cả nước sẽ đọc thơ, nghe hát, không cần phải lo sợ virus hoặc đói ăn nữa!
-Thủ tướng ở trên cũng ráng sức gào to:
-Đồng chí ở dưới ấy có cần smartphone không?
-Chi vậy?
-Dạ, để chúng tôi trên này nhắn thơ xuống cho đồng chí!

Kềm Kắt Kẽm