Blood donation – hiến máu

Có hai kiểu nhận máu ở Mỹ, một là Full blood collection (nhận máu nguyên, để trong blood bank chuyền cho người nào cần) và automation (máu được nhận bằng máy xong có cơ chế tách hồng cầu, bạch cầu, huyết tương ra luôn để dành cho các mục đích khác nhau). Cách nào cũng tốt.

Gulf Coast Regional Blood Center

Là một người hiến máu có ít nhiều kinh nghiệm, An biết mùa này covid 19 các buổi blood drive bị huỷ rất nhiều do nguy cơ lây nhiễm corona và cộng đồng sẽ rất cần máu nên đã đăng ký cho máu từ hai tuần trước. Đúng y như rằng, ngày hôm kia thành phố Houston thảm thiết kêu gọi mọi người hãy hiến máu nhân đạo”nếu bạn phân vân không biết nên hiến máu hay không, câu trả lời là Yes”, và để bảo đảm an toàn mọi người ngồi trong xe đợi đến lượt mình thì vào từng người một, một xe bus dài 40 feet có 4 người được vào.

An đã từng có một người thương yêu chẳng may bị ngã nứt sọ, phải phẩu thuật hút máu tràn vô não và sau đó phải truyền không biết bao nhiêu là ống máu mới cứu được. Cuộc giải phẫu kéo dài 7 tiếng 15 phút cam go & khó nhọc. Nhiều lúc tưởng đã toang. Bạn nghĩ đi, lúc phải chiến đấu giành giật mạng sống ở lằn ranh sinh tử như vậy mà không có máu từ donors thì bệnh nhân biết phải làm sao?

Hiến máu rất dễ, bạn chỉ cần google tên thành phố bạn sống và blood donate là ra các trung tâm nhận máu. Lập account, chọn địa điểm gần nhà, thời gian thuận tiện. Tổng cộng 2 phút là xong. (Ở Houston có Gulf coast Regional Blood Center rất phổ biến và uy tín). Mỗi năm 2 lần, mỗi lần 400ml, máu cũ đi ra, cơ thể mình lại tái tạo nguồn máu mới. Chẳng gì phải lo.

Mùa dịch này ăn uống dư thừa quá lại rảnh rỗi, nếu được bạn hãy thử hiến máu đi.

Mỗi lần đi vào blood center hiến máu An đều nhớ như in cái bảng gỗ ghi dòng chữ nghiêng nghiêng bằng phấn trắng ngoài cửa một trung tâm mà mình đã nhìn thấy trong lần cho máu đầu tiên “Khi hiến máu là lúc bạn góp cho đời thêm một sinh nhật, thêm một kỷ niệm ngày cưới, thêm một ngày trên bãi biển, thêm một đêm nhìn trời đầy sao, thêm một nụ cười, thêm một cái ôm siết chặt, thêm một cơ hội thứ hai

Với An, cho máu là cách dễ chịu nhất để mình kết nối với nhân loại.

FB Lam Van An

Trong một phiên họp quốc hội (Ảnh DatViet)

Chia mâm bát xôi thịt
Trên mạng đang loan truyền cái danh sách những ông to bà nhớn sắp tới, rằng ai là ủy viên bộ chính trị, những ai ủy viên trung ương (204 người)… Tôi không rảnh để quan tâm đến chuyện đảng. Việc riêng của họ mặc họ, hơi đâu mình để ý làm gì cho mệt.
Có điều nếu như họ chỉ chia mâm bát, xếp chỗ góc chiếu giữa đảng với nhau thì không nói làm gì, nhưng họ lại lấn sân đòi làm chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng… thì quả thật quá đáng. Dân chưa bầu ra quốc hội mới, họ đã vội chễm chệ giành ghế này nọ, quả thật họ tham lam khí sớm.
Thế thì xứ này có khi không cần quốc hội nữa, cho tinh giản thủ tục cai trị đi bởi giả dụ cái danh sách “bị vô tình lộ ra” kia là thật, tôi đảm bảo tất cả những vị ấy sẽ được mặt trận tổ quốc hiệp thương giới thiệu là ứng viên đại biểu quốc hội, tất cả sẽ có tên trong danh sách bầu cử, tất cả sẽ trúng làm dân biểu, tất cả sẽ thành ông nọ bà kia theo sự định trước, không sót người nào. Xưa nay họ quen làm thế và dân ta ngậm ngùi chấp nhận vậy. Thế thì bầu làm gì?
Một ông dẹp cái lề đường không xong nhưng lại được chọn đứng đầu thành phố lớn nhất nước. Một bà cả đời chỉ bám vào đoàn thể, ăn nói ề à, không để lại bất cứ dấu ấn gì lại được nhắm cho chiếc ghế đứng đầu quốc hội, v.v.., thế thì trông đợi được gì ở họ.
Nói chung cái thói chia mâm bát xôi thịt đã thành hủ tục nặng nề ở xứ này, nơi được ngạo nghễ coi là dân chủ gấp vạn lần xứ người.
Tôi chỉ mong cái danh sách kia là hàng giả, hàng vớ vẩn, hàng xách tay gian lận, đồ đểu, để dân chúng có cơ hội thể hiện quyền dân chủ của mình. Còn nếu nó có thực, là sự thăm dò cố ý, thì lại nhớ tới câu vè năm xưa tôi viết “Họ chia nhau gói cung đình/Cung Đình mì gói họ dành cho dân” (ghi chú: trong các loại mì gói, có thứ tên mì Cung Đình, món ăn cho những ai thuộc diện nghèo bền vững, nghèo vừa và cận nghèo).
Chả nhẽ cứ ăn mì gói mãi?
Thông cào cẩn bút
FB Nguyễn Thông

Bác sĩ Hadio Ali

ĐÃ TẮT MỘT NỤ CƯỜI

Tôi thường nhớ Trịnh Công Sơn từng nói đại ý rằng nếu trên đường gặp một người nào đó, dù không quen đi chăng nữa thì cũng nên tử tế cho nhau lời chào hay một nụ cười.
Bởi có thể đó là lần cuối cùng ta có thể gặp được người ấy trên cõi nhân gian huyễn mộng này.
Tôi không phải là bạn của Hadio Ali. Tôi chỉ gặp đồng nghiệp này vài lần khi bạn ấy theo học can thiệp thần kinh cùng với TS. Trần Chí Cường ở Bệnh viện Đại học Y Dược. Tôi dân tim mạch. Ali làm thần kinh nên không có cơ hội gặp nhau nhiều. Chỉ vì thấy anh bạn này có nụ cười rất dễ mến nên tôi làm quen. Và vì lúc đó cũng lõm bõm vài câu tiếng Mã Lai (Bahasa Malayu) nên tập nói cho vui.
Ali rất hiền và rất thân thiện.
Chỉ biết có vậy thôi.
Tối nay đọc được tin trên Facebookcủa BS Ha Minh Duc là Hadio Ali đã vĩnh viễn ra đi trong cuộc chiến chống lại COVID-19 ở tại Jakarta.
Bạn có thể thấy một nụ cười hiền và đẹp đến mức nào. Ali đã mang nụ cười tin yêu ấy cùng những người đồng nghiệp của mình, những đồng đội áo trắng đi vào cuộc chiến và vĩnh viễn nằm lại trên chiến trường.
Vậy đó. Một đồng nghiệp Indonesia đã chết trận. Và ai có thể nói được rằng không bao giờ tôi phải viết lời vĩnh biệt một đồng nghiệp Việt Nam.
Và bạn có dám chắc là một ngày nào đó bạn không đọc những dòng này và rưng lệ khi biết rằng tôi cũng đã ngã xuống vì trận chiến chống lại COVID-19 trên đất nước mình?
Cái chết có thể đến bất ngờ mà ta không bao giờ kịp mặc cả. Nhất là trong thời điểm này.
Vậy nên hãy yêu thương nhau. Hãy bảo vệ cho nhau bằng cách tuân thủ lời kêu gọi của Tổ quốc. Đừng ích kỷ nữa. Đừng hoảng loạn nữa. Đừng vì bản thân mà khiến đồng bào mình tức tưởi ngã xuống.
Xin nói rõ là bức ảnh một bác sĩ đứng trước nhà nhìn vợ con là của một BS bên Malaysia chứ không phải của Dr. Hadio Ali. Và thông tin từ đồng nghiệp bên Indonesia thì không chỉ có Dr. Hadio Ali mà có đến 7 bác sĩ Indonesia, trong đó có 1 giáo sư đã ngã xuống vì COVID-19.

Fb Lê Minh Khôi

KARAOKE THỜI VIRUS VŨ HÁN

Trưa đang ngủ thì thằng bạn bấm chuông, đành mở cửa. Hắn là dân Kỹ sư Phú Thọ, giờ hưu trí rồi. Thấy mặt mũi hắn bầm dập quá mới bảo: Dịch Virus Vũ Hán sao không chịu ở nhà mà lang thang chi vậy. Bộ vợ chồng mày lại đánh nhau à. Hắn cười mếu: Làm gì mà đánh nhau, già rồi đâu còn hơi sức đâu mà cãi với đánh. Karaoke nó hành tao. Bà mẹ…không được đi đâu, đành ở nhà, trói chân, trói cẳng đã chán rồi lại còn bị hàng xóm nó hành hạ karaoke suốt ngày đêm, chịu đếch nổi. Tao biết khu nhà mày yên ổn nên qua đây trốn một lát. Người ta trốn dịch, tao trốn âm nhạc hic..hic..

Sau khi đưa hắn gói thuốc, rít một hơi, tui lấy cái ipad đưa cho hắn đọc một cái status trên trang face của Trịnh Sơn. Hắn đọc và cười nghiêng ngã, nước mắt dàn dụa. Bà mẹ…giống tình cảnh tao quá. Y chang. Mà bà mẹ…mấy thằng comment tếu thiệt, đọc xong tao cười ướt cả quần. Tao bị tuyến tiền liệt, khó đái, ngày nào cũng được đọc mấy câu thế này, chắc tao bớt bệnh.

Đại khái thế này, anh chàng Trịnh Sơn cũng bị karaoke hàng xóm nó hành, hát bài lá me bay gì đó suốt ngày, anh viết lên face mấy lời than thở. Thế là rất nhiều comment, tóm tắt có mấy ý thế này:

– Tao nói thật là kể cả hát hay như ca sĩ hoặc là mở dĩa thì me bay cả buổi chiều thì tao cũng chặt mẹ nó cây me
– Không bằng con mụ già hàng xóm nhà tao, ba đời chồng rồi mà suốt ngày “Phận là con gái, chưa một lần yêu ai” he..he
– ĐM 12 giờ đêm mà vẫn hót đi chim hót đi chim
– Ngày nào cũng Đắp mộ cuộc tình, nó đắp ngày hai, ba lần, đắp ngày này qua tháng nọ, vẫn chưa xong.
– Hát từ 15:00 đến 21:00 chỉ có “Em hỏi anh bao giờ trở lại” Hỏi hoài mà chẳng có ai trả lời
– Hát Võ Đông Sơ với Bạch Thu Hà từ 8:00 đến 2:00 sáng. Chia tay vĩnh viễn rồi mà vẫn hát suốt ngày đêm.
– Bài Giây phút chia xa có câu “Đoàn tàu lăn bánh rời bến” mà cứ nhai suốt ngày ” Đoàn tàu lăn bến rời bánh”. Chắc tui dọn nhà vì sợ tai nạn đường sắt thảm khốc.
– Bà mẹ…suốt ngày cứ nghe “Con sáo sang sông, con sáo sổ lồng” Sáo bay mẹ nó rồi mà suốt ngày cứ rên rỉ mãi.
– Cả ngày đêm nghe “Mùa thu đã chết, em nhớ cho mùa thu đã chết, em nhớ cho..” Tui oải quá mới hét lên: Mùa thu đã chết, cho chết luôn. Thế mà vẫn gào Mùa thu đã chết, em nhớ cho.
– Hổng biết nó ăn cái gì mà cứ ” Cắt nửa vầng trăng, cắt nửa vầng trăng” sao nó ăn nhiều quá vậy, cắt suốt.
– “Hàn Mặc Tử xuôi về quê cũ dấu thân nơi nhà hoang”. Người ta đã trốn về nơi hoang lạnh mà cứ réo người ta hoài….
– Một ngày có 24 tiếng có 10 tiếng bị nghe: ” Em ơi! Suốt đêm thao thức vì em”. Tao thao thức không phải vì em đâu, vì mày đó nhen!

Tui đọc xong tui cũng cười té ghế, may là khu nhà tui hổng có karaoke, hên thiệt!
FB DODUYNGOC