LIỆU SANG NĂM CÓ CÒN GẶP NHAU Ở BẮC ĐỚI HÀ ?

Hôm 4/8, một kho chứa hơn 2700 tấn Nitrate Amonium (NH4NO3) ở thủ đô Beirut của Lebanon phát nổ tạo ra một quả cầu lửa, một cột khói khổng lồ trên không, một sung chấn như động đất 3,8 độ Richter san bằng cả khu bến cảng Beirut. Sức công phá tương đương sức nổ 240 tấn TNT.

Nhưng sức nổ kinh hoàng đó chẳng là gì so với sức nổ của TC (Trung Cộng) vào đầu năm ngoái, khi Ban Tuyên giáo Bắc Kinh cho cưa quả bom chủ nghĩa xã hội (CNXH) mang màu sắc Trung Hoa xoán ngôi Mỹ làm bá chủ toàn cầu vào năm 2049 là năm kỷ niệm 100 năm thành lập nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa, đề rửa 100 năm ô nhục trước đó.

Vụ nổ ở Beirut, Lebanon khiến 171 người thiệt mạng

Kế hoạch được khởi đầu bằng chủ trương ngàn người, bằng Made In China 2025…bằng đi tắt đón đầu nhờ công nghệ Chôm chỉa v.v… Quá bom nổ quá mạnh đến nỗi chàng cowboy Texas đang ngủ say trên vương miện bá chủ trăm năm, bị sức ép quá lớn của vụ nổ thổi rơi cả vương miện.

Giật mình bừng tỉnh sau tiếng nổ long trời lở đất từ Tử Cấm Thành làm choáng váng, khiến phản xạ tự nhiên của chàng cowboy Texas bao năm quen với ngôi cao ngạo nghễ… “dọc ngang nào biết trên đầu có ai”, là… Bóp cò tomahawk dồn dập và loạn xạ về phía nhà vô địch tương lai Trung Nam Hải, khiến thị trường chứng khoán TC lao dốc, đồng Yuan chúi nhủi, các doanh nghiệp FDI tại TC tháo chạy, các doanh nghiệp nội liểng xiểng, dòng người thất nghiệp rồng rắn về quê khởi nghiệp v.v…

Cùng với đó là việc Mỹ phê chuẩn dự luật du lịch Đài Loan, lập viện Mỹ ở Đài Bắc như một tòa đại sứ trá hình, phê chuẩn dự luật ủy quyền quốc phòng NDAA 2019, là việc nhân dân Hong Kong Biểu tình đòi dân chủ dữ dội, dai dẳng yêu cầu Bắc Kinh tôn trọng hiệp định một quốc gia hai chế độ, là việc rò rỉ tài liệu mật về việc Bắc Kinh vi phạm nhân quyền nghiêm trọng ở Tân Cương khiến tòa án độc lập ở London kết tội TC phạm tội ác chống lại loài người vì hành vi đàn áp dã man người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương, là việc Nhật phục hoạt binh chủng thủy quân lục chiến khét tiếng trong thế chiến II để đối phó với TC v.v…

Trong tình hình TC bị dính quá nhiều mảnh do cưa bom nổ quá lớn khiến cuộc họp quan trọng bậc nhất trong năm của TC tại Bắc Đới Hà cùng kỳ này năm ngoái vô cùng lo âu và căng thẳng. Các nguyên lão đã cảm thán rằng: “Liệu sang năm chúng ta có còn gặp nhau ở Bắc Đới Hà?”.

Vì vậy, việc quan trọng nhất của Bắc Đới Hà năm ngoái là khẩn cấp thay quan chức đứng đầu ngành tuyên giáo, ra lệnh chấm dứt ngay lập tức công nghệ cưa bom, hủy bỏ Made in China 2025. Nhiều vấn đề đã được các nguyên lão đặt ra như : có nên nới lỏng tiền tệ để đối phó với kinh tế đang sa sút vì thương chiến, có nên giảm dự trữ bắt buộc trong các ngân hàng để gia tăng cung tiền ra thị trường, cần thương lượng thuế quan với Mỹ, tìm giải pháp khả dĩ bình thường hóa quan hệ giữa hai siêu cường. Vấn đề đàn áp hay không đàn áp Hong Kong, xử lý thế nào với Đài Loan, và nếu Tân Cương Tây Tạng bùng lên kéo theo các nơi khác… Thì phải xử lý thế nào?

Tóm lại, cuộc họp Bắc Đới Hà năm ngoái rất căng thẳng và thê thảm đến nỗi rò rỉ câu cảm thán “Liệu sang năm có còn gặp nhau ở Bắc Đới Hà? “

Cuộc họp Bắc Đới Hà luôn chi phối chính trường Trung cộng

Vài ngày nữa Bắc Đới Hà sẽ tái họp. Nhờ con virus cúm Tàu giúp Bắc Đới Hà diễn ra thêm lần nữa. Một thắng lợi đáng kể, đủ sức nghĩ đến những cuộc họp Bắc Đới Hà kế tiếp.

Tuy vậy, vấn nạn đặt ra cho năm nay cũng không hề dễ dàng, khi mà… Có vẻ như tổng thống Mỹ Donald Trump đang đặt cược việc triệt hạ đối thủ TC cho chiếc ghế tổng thống vào ngày bầu cử 3/11 sắp tới. Cho nên rất khó cho Bắc Đới Hà tìm được giải pháp khả dĩ hòa hoãn với Mỹ lúc này.

Bởi theo ông tướng diều hâu Đới Húc thì TC chưa thể là đối thủ ngang tầm với chú Sam về mọi lãnh vực, nhất là TC khó lòng vận động được các nước chung chiến hào chống Mỹ với TC, trong lúc Mỹ lôi kéo đồng minh và cộng đồng quốc tế đứng về phía Mỹ chồng TC lại rất dễ dàng. Hiện tại ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo đang đi vận động các nước đồng minh và nhiều nước khác chống TC, chỉ có Nga chống lại Mỹ.

Mỹ cũng đang gia tăng quân sự ở Biển Đông, Biển Hoa Đông và eo biển Đài Loan trong tư thế chiến tranh, việc có tin đồn tòa đại sứ Mỹ ở Bắc Kinh đang đấu giá bán một số tài sản liền sau vụ hai nước Trung Mỹ đóng Tổng Lãnh sự quán của nhau, việc Bộ trưởng y tế Mỹ thăm Đài Loan vi phạm làn ranh đỏ của Bắc Kinh về một nước Trung Hoa, việc Mỹ triệt hạ Huawei, ZTE và đang rũ sổ TikTok, và việc Mỹ cương quyết dẫn độ công chúa Huawei Mạnh Vãn Chu từ Canada về Mỹ v.v… Cho thấy rất khó tìm ra giải pháp phục hồi tin cậy giữa hai nước trước ngày 3/11.

Đó là lý do để nhiều người quan tâm đến cuộc họp Bắc Đới Hà sẽ diễn ra trong vài ngày tới, xem thử liệu các cựu lãnh đạo cao cấp TC sẽ có đối sách thế nào để giúp TC thoát ra khỏi tư thế chiến tranh với Mỹ, tránh không phải đối đầu sống mái một mất một còn với Mỹ khi mà nanh vuốt của TC chưa thật sự chắc chắn.

Và liệu các nguyên lão có còn sử dụng lại câu cảm thán năm ngoái rằng: “Năm Tới Chúng Ta Có Còn Gặp Nhau Ở Bắc Đới Hà” ?

Fb Nguyen Khan

Bơ Bretel của Pháp

Bơ BRETEL

Một bà bạn Việt Nam từ xa tới, bắt phải đưa đi các tiệm Tàu ở Paris để mua bơ mặn Bretel, không thấy bán ở tiệm Tây.

Đi loạng quạng, mất đôi kính cận. Trở lại các tiệm đã đi qua, hỏi. Các chủ tiệm hay người bán hàng, người Tàu, mười người như một, lắc đầu. Có người chưa nghe hết câu hỏi, có người một chữ Tây cắn làm đôi không biết, chưa hiểu ất giáp gì, đã lắc đầu thật lẹ cho xong.
Có ông không thèm ngửng đầu lên khỏi đống sổ sách: ‘’Non, Non!‘’.

Một bà không thèm trả lời, dụ: tôi bán kiếng, 10 euros, có muốn mua không?

Xuống métro. Bà bán vé xe điện ngầm, người Pháp, tiếp đón tử tế. Hỏi kiếng hiệu gì, kiểu gì, mất giờ nào. Coi trên computer, gọi điện thoại tùm lum không thấy, bà ta viết một message gởi các cơ quan liên hệ.
Hôm sau, họ gởi mail trả lời rất tiếc đã tìm nhưng không thấy kiếng, và khuyên nên hỏi văn phòng ‘’Objets Trouvés‘’ ( Đồ Lượm Được ) của thành phố.

Công chức Pháp vẫn nổi tiếng là lười, suốt ngày ngồi âm mưu chuyện đi nghỉ hè, nhưng họ văn minh hơn người Tàu.
Người Tàu, sống ở Pháp, vẫn giữ nguyên con thói quen, tư cách của họ, coi người khác như không có, nhất là khi người khác không mang lại lợi lộc, không nói tiếng Tàu.
Cái vô cảm, cái thờ ơ đối với sự bất hạnh của người khác (mất kiếng là một bất hạnh với một anh cận nặng) là mẫu số chung của những người đã sống dưới chế độ độc tài.
Khác hẳn với người Nhật. Hỏi đường, họ bỏ công việc, dẫn bạn tới tận chỗ. Hình như có một thời, người Việt cũng ân cần, tử tế như vậy.

Trở lại chuyện bơ Bretel. Người Việt, nhất là những người cao tuổi, vẫn không bỏ được văn hóa Pháp thế kỷ trước.
Mỗi lần tới Pháp, đòi mua áo Montagut, ngày nay không ai xài.
Đòi thuốc Gardinan, một loại thuốc Tây thịnh hành thời đệ nhị thế chiến.
Đòi ”pâté foie”, món không ai ăn, các siêu thị giấu kỹ trong một góc kín, vì giá quá rẻ.
Đòi cá mòi (sardines) hộp marocain, đã ăn khi còn nhỏ ở Hà Nội hay Sài Gòn, khi Hà Nội, Sài Gòn còn là Sài Gòn, Hà Nội.
Đòi ‘’pâté chaud’’ (ngon thực), là một món ăn do người Việt chế ra, tưởng là món ăn Tây.
Thích bơ Bretel, vì nó hợp ”goût” Việt Nam, quen ăn mặn. Có lẽ khởi đầu vì nghèo, thiếu ăn. Món ăn gì cũng cho thật nhiều muối để ăn được lâu … Có người thấy món ăn là đổ nước mắm vào, khỏi cần nếm.

Đi kiếm ”pâté foie” (gan heo), nước chấm Maggi, áo Montagut …, không biết là kiếm một món hàng quen, một văn hóa cũ, hay đằng sau là chuyện tình cảm, muốn đi tìm lại quá khứ, chạy theo những kỷ niệm, tìm lại chính mình?

Khẩu vị, hàng hóa, nhiều khi nó liên hệ rất nhiều đến những kỷ niệm. Ngồi nhâm nhi miếng pho mát Con Bò Cười, cái kẹo Nougat là ngồi nhâm nhi những kỷ niệm thời trẻ, mảnh đời đẹp nhất đã qua.

Tranh phong cảnh làng quê nước Pháp xưa

Một người Việt Nam sống ngoài nước Pháp, giữa ”foie gras” (gan ngỗng, một loại cao lương mỹ vị đắt tiền) và ”pâté foie” (gan heo, món ăn rẻ nhất), sẽ lựa pâté foie. Một bên xa lạ, một bên là mùi vị của ký ức.

Những món hàng xưa của Pháp cũng là một xã hội đã mất, xã hội của tiểu công nghệ, của những người yêu nghề, có lương tâm, chế tạo những sản phẩm có chất lượng tốt. Một thương trường chưa biết làm đồ giả, chưa biết lường gạt, chưa có “made in China”, chưa có gạo ni lông, thịt tẩm hoá chất …
Đi tìm những món hàng đó, phải chăng trong thâm tâm muốn sống lại một xã hội tử tế?

Một ông bạn ở Mỹ, năm nào cũng chạy qua Pháp, chỉ để ngồi lai rai trong một quán café, sống lại những ngày còn trẻ, ngồi café Brodard, trên đường Catinat, Saigòn, nhìn các cô áo dài, má ửng hồng đi lại.
Tháng trước, một ông bạn từ Mỹ sang, chỉ muốn ăn ‘’civet de lapin’’ (thỏ nấu rượu vang).
Phải vất vả lắm, lên Internet lục lọi, mới kiếm được một tiệm làm civet, trong cái thành phố thượng vàng hạ cám, không thiếu một món ăn gì của thế giới, là Paris.

Bà chủ quán hỏi: ‘’các ông là người Việt?‘’ và cho hay có một gia đình Việt vừa rời tiệm, rất thoả mãn đã được ăn civet.

Fb Từ Thức

(tuthuc-paris-blog.com)