Vân, một người đàn bà Việt Nam đẹp và mặn kiểu chị Hai Sài Gòn. Bất cần, phóng khoáng, rong chơi, hào sảng và rộng rãi, chịu đựng và hy sinh, nhẫn nại và chăm chỉ… Robert là một người quyền lực của bang Perth. Ông ấy từng là Giám đốc Viện Công Tố, Chánh án Toà án bang Perth.

DUYÊN NỢ

Cơ duyên để hai con người đó gặp nhau khá lạ kì. Robert có một nông trại, bên thuê là một người Việt. Anh kia mời Robert về Sài Gòn chơi nhân một lần anh về thăm quê. Căn phòng Robert ở nhìn thẳng sang sân nhà Vân, ông thấy người đàn bà Việt đứng nấu ăn trong căn bếp nên bước qua sân để chào.

Ngày hôm sau, Vân đưa Robert về nhà mẹ chị. Tại đó, ông nghiêm túc nói yêu chị. “Tất cả chỉ trong vòng 1 ngày- và ông ấy hứa sẽ trở lại!”. Lúc đó Vân đã gần 50 và chia tay người chồng trước. Chị được quyền nuôi đứa con gái duy nhất từ cuộc hôn nhân đầy bất hạnh của mình.

Đúng 3 tháng sau, Robert trở lại, và Vân vừa trải qua nỗi đau mất mẹ. Rồi ông đưa Vân sang Úc, đi bằng Visa du lịch. Trước ngày Vân về lại Việt Nam, họ làm đám cưới – chỉ có đúng 5 người bạn thân tới dự vì mọi chuyện gấp gáp quá.

Hình minh họa

HÀNH TRÌNH VỀ NƠI TẬN CÙNG

Ngày chị đưa con gái sang đến Perth nhập cư để bắt đầu cuộc sống mới đầy hy vọng, thì Robert nhập viện. Căn bệnh ung thư tưởng như đã ổn, Robert có thể chung sống yên bình với nó – bỗng quay lại và quật xuống gia đình họ đòn chí mạng.

Robert bị chỉ định phẫu thuật họng, ông vẫn nán để lo đăng ký thuế, thẻ nhà băng, các loại bảo hiểm cho mẹ con Vân rồi mới chịu vào viện phẫu thuật mổ lưỡi – để lỡ có bề gì người phụ nữ của ông không bơ vơ.

Vân vẫn nhớ như in những ngày tháng khó khăn ấy, chị và con gái nhỏ hàng ngày dắt nhau đi bộ từ nhà vào bệnh viện chăm Robert, tiếng Anh không biết, đường đi không biết, không người thân, không có ai để hỏi xem phải làm gì.

Robert bị vỡ các mạch máu trong cổ, nhiều lần tưởng chết, ông phải mổ tới 3 lần và cuối cùng bị phẫu thuật cắt bỏ lưỡi.

“Robert đau đớn lắm, nhưng không bao giờ ông ấy than thở. Nghị lực để sống của ông ấy phải nói là khủng khiếp, chính điều ấy đã tạo nên phép màu” – Vân kể.

Sau 2 năm dằng dặc Robert nằm viện với các ca cấp cứu, mổ xẻ và hoá trị đến xơ xác, thì ông được trở về gia đình. Và từ đấy, Vân thành người thông dịch các cử chỉ của Robert, nói thay ông, cùng ông giằng giật cơ hội để được sống một cuộc đời bình thường.

Ngày nọ Vân thấy mình tự dưng vừa bồn chồn vừa hớn hở quá mức, rồi lại chóng mặt suốt– chị bèn đi khám xem mình bị vấn đề gì. Bác sĩ nói chị đang mang bầu ở tháng thứ 5. Lúc đó Vân đã ngoài 50 tuổi và Robert trải qua 25 lần xạ trị, 3 lần hoá trị – kết quả khám ấy gần như hoang đường! Chẳng thể tả đôi vợ chồng già ấy đã mừng vui thế nào, Robert rủ Vân đi chơi một cú chót rồi về yên tâm dưỡng bầu.

“Ai dè, đi chuyến đó về là vào viện luôn, thai doạ sảy”, Vân kể lại. Đúng 10 ngày sau Tifany chào đời, con bé sinh non khi mới được 6 tháng trong bụng mẹ, nó nặng 900 gr, nhỏ như con mèo con, làn da trong suốt mỏng dính nhìn xuyên thấu từng mạch máu. Các bác sĩ đã giữ được mạng sống cho Tiffany, em bé chào đời ở tuần thai thứ 25 ấy đã được nuôi nhiều tháng trong lồng ấp, với đủ loại máy móc hỗ trợ chức năng.

Ở tận cùng hy vọng là Vân, người đàn bà Việt Nam điển hình, mang sức sống mãnh liệt như cỏ.

Ở tận cùng hy vọng là Robert, bệnh tật không dồn đuổi được người đàn ông ấy. Robert sống thong thả và thưởng thức cuộc đời từng ngày.

Ở tận cùng hy vọng là Tiffany; mầm sống đẹp đẽ và mướt xanh được sinh ra từ tình yêu và niềm tin mãnh liệt vào cơ hội được hạnh phúc của hai con người đã chịu nhiều thử thách từ số phận.

HY VỌNG VÀ SỰ HỒI SINH CỦA CON NGƯỜI VÀ MẢNH ĐẤT

Lúc đó tôi và Robert cần một niềm tin, một sợi hy vọng cũng được. Tôi không biết bản năng thế nào, mà tự trong mình tuôn ra những lời hát của bài Trống Cơm”, Vân nhớ lại.

Bài dân ca Việt đã len rất êm vào chiếc lồng ấp, ngày lại ngày, lời hát ru khe khẽ hết mực dịu dàng, hết mực yêu dấu và chở theo hy vọng từ người mẹ. Một cách thần kỳ, Tiffany cảm nhận được, rồi em biết nhoẻn cười, rồi em ăn nhiều sữa hơn, em tự hồi phục dần trong lồng ấp.

Bản năng sống mạnh mẽ của em bé Ny được các bác sĩ ca ngợi là sự thần kỳ, Ny chịu chế độ theo dõi đặc biệt đến tận 5 tuổi. Vân & Robert quyết định cho bệnh viện dùng thử nghiệm trên trường hợp của Tiffany để BV ra phác đồ điều trị cho những em bé sinh non.

Phía sau sự hồi sinh của một con người, song hành với những điều diệu kỳ, là sự nỗ lực phi thường. Sự hồi sinh của thiên nhiên cũng vậy. Trang trại của Vân và Robert là minh chứng rõ nét cho điều ấy.

Khu vườn của Vân tràn trề hoa. Đào bích, địa lan, các loài hibicus, blackberry, mận… đều bung nở, chanh chín vàng rực trên cây. Cả trang trại thơm tho mùi nhựa và tinh dầu ứa từ cành cây mới chặt. Quanh trang trại có mấy cái hồ tự nhiên, tôm hùm sông không biết từ đâu xuất hiện trong hồ. Chúng ăn rễ cây và rong rêu, đôi khi cả những khúc gỗ mục.

Chẳng thể tin nổi trang trại bạt ngàn hoa cỏ ấy chỉ vài năm trước là một khu đất không có sự sống.

Vân đứng giữa khu vườn xanh mướt của mình, tự hào kể: “Khi chúng tôi mua khu đất này, Tây Úc vừa trải qua 90 ngày cháy rừng. Một ngọn cỏ, rễ và hạt mầm vùi sâu cũng không còn, vì lửa đốt vào tận lòng đất, than bụi phủ đen nơi nơi. Robert chở gỗ, gạch, ngói cách hàng trăm km về xây khu nhà.

Chỉ có hai người nên quá vất vả. Robert mang bệnh nhưng ổng làm việc rất điên, mọi thứ trong nhà Robert đều muốn tự làm, mò mày sáng chế ra cái gì là ổng vui sướng lắm. Rồi dần dần mọi thứ hồi sinh, tụi này còn định xây thêm khu nhà nữa cho mọi người đi du lịch dã ngoại đi qua ghé ở”.

GẶT HÁI THÀNH QUẢ

Nói chung, nền thương mại ít nhiều bất lực trước trang trại Northcliffe. Vì Vân tự nấu nướng, sữa và thịt mang từ Perth về, gà, trứng và tôm, trái cây và rau lấy từ trang trại; Vân tự làm bánh và nấu bia thủ công, nói chung cuộc sống của họ cố gắng ở mức tự cấp tự túc cao nhất. Họ sống an vui và thanh thản như những người nông dân thuần khiết.

.

Robert bị phẫu thuật lưỡi, tức là gần như hệ thống vị giác của ông không còn. Nhưng bằng một cách thần kì nào đó, ông là người thử rượu siêu chuẩn. Nhìn ông thành kính lắc nhẹ cốc vang ở lượt rót đầu tiên để mùi trái cây lên men bay nhẹ trên miệng cốc, rồi ông nếm một ngụm nhỏ, thong thả cho rượu “va” khắp vòm họng – thì hiện ra mọi sự sành sỏi, kỹ lưỡng. Khi Robert gật đầu và giơ ngón tay cái lên tỏ ý tán thưởng chai vang ông vừa nếm, chúng tôi sẽ yên tâm là sau đây được uống một chai thật ngon.

Robert sưu tập đồ sứ và xe Rolls Royce cổ. Nhưng ông lao động quần quật như một lão nông. Cách Robert sống hào hứng và hăm hở, không ai dám nghĩ ông mang bệnh trọng, ông tận hưởng và cống hiến hết lòng trong từng ngày sống của mình. Và Robert làm mọi phận sự của một quý ông bảo vệ những người phụ nữ quanh mình, một cách đương nhiên và thư giãn.

Cuộc sống có thể đơn sơ và tuyệt đẹp như thế đó. Những buổi sáng cuối tuần gia đình ấy người đun nước pha cafe người nướng bánh, đứa trẻ con ngái ngủ làm nũng chờ bố mẹ ôm và thơm vào má mới chịu ra khỏi giường.

Vân thường xuyên bị điên ruột với chồng, “Tôi tức ổng lắm vì ổng chỉ đi lo cho người khác mà không chịu xót bản thân! Robert cố gắng làm lụng để mọi người tin rằng ổng khoẻ, vẫn mua thêm đồ cho các bộ sưu tập đồ cổ của ổng, vẫn kéo gỗ về để tính xây thêm nhà mới ở trang trại. Ổng vẫn làm hùng hục, kể cả ngày mai có chết Robert cũng không quan tâm. Ổng còn khó chịu khi bị chăm sóc..”.

Tháng 8 này, Vân đang sốt ruột chờ chồng trở về. Vì Robert rủ mấy ông bạn già “đi bụi” đã gần tháng nay. Họ mang theo lều, lúc thì chui trong rừng, lúc thì dọc theo bờ biển, lúc thì đi sâu vào trong sa mạc. Chạy xe ròng rã hàng ngàn km giữa thiên nhiên hoang dã, khi mỏi thì dừng lại hạ trại, đốt lửa, câu cá.

Thực tế Vân có đi theo đám tay chơi già đó được mấy ngày, nhưng bị Robert “đuổi khéo” về (chắc để ông đỡ bị chăm sóc). Robert lái xe một mạch hơn 800km đưa vợ vào tận cổng, rồi lại hấp hoảng phóng lên xe đi tiếp để bám kịp đám bạn.

“Ổng vứt lại mấy hộp súp tôi nấu sẵn, ra dấu là kệ cho ổng tự lo!”. Vào rừng và sa mạc thì chịu chẳng liên lạc được, khi nào đi qua thị trấn, Robert sẽ tìm chỗ có sóng để gửi về cho vợ một email báo rằng ông vẫn ổn.

NỖI BUỒN? -CHỈ BUỒN NGỦ THÔI!

Hỏi cuộc sống của Vân có buồn không khi chị chỉ quanh quẩn với căn bếp, vườn tược và tụi trẻ con? Vân cười, “Chỉ buồn ngủ thôi vì làm việc mệt quá! Với nữa, vừa ngả lưng thì nhớ ra mấy gốc hồng mình chưa xới, đám địa lan dại lên mầm nhỡ tụi thú hoang vào dẫm nát, phải đưa Ny đi xem cái eo biển đẹp tê dại mà hôm trước mới biết…Nhiều thứ quá, không kịp nhớ ra có cái gọi là nỗi buồn!”. Niềm vui li ti trong những câu chuyện vụn vặt của Vân cứ lấp lánh như những ánh sao xanh ngời

Cuộc sống bận rộn ấm sực ở trang trại nhỏ ấy như một bản tụng ca những niềm hạnh phúc thuần khiết. Họ đi ngủ không mộng mị, không có TV và Internet; Thức dậy lao động cật lực và chỉ nghỉ ngơi khi cuối ngày. Tự tay làm mọi điều, kể cả niềm vui. Hy vọng và cảm hứng sống trong lành là thứ họ sẵn có, như khí trời và ánh nắng.

Gia đình nhỏ và cuộc sống ở ngôi nhà tận cùng Tây Úc khiến tôi nhận ra, những êm đềm đơn sơ không bị biến mất trong nhịp sống có phần điên rồ  này, mỗi người chúng ta vẫn luôn có nó và đã từng có nó, chỉ là chúng ta có nhớ ra và soạn sửa mình tươm tất để thong thả ngồi xuống đón nhận nó hay không? Và chỉ cần trong lòng chúng ta còn mơ ước và gắng gỏi, thì vẫn luôn còn có cơ hội cuối cùng cho hạt giống hy vọng được mọc lên. Thật vậy!

Quỳnh Hương (Soha)