Nói lời yêu thương

Nếu ai từng theo dõi trang facebook của tôi từ chục năm trước, chắc mọi người đều thấy sự biến đổi trong phong cách thể hiện trên đó. Từ một người có vẻ rất hằn học và cay nghiệt khi viết status, tôi đang ngày càng thay đổi nhiều hơn, mềm mại hơn, nói lời yêu thương nhiều hơn. Điều này không tự dưng đến với tôi mà nó có một nguyên nhân sâu xa. Ấy là từ khi tôi tìm được một quyển sách có tựa đề là Thông điệp của nước.

Thông điệp của nước là tập hợp cô đọng kết quả công trình nghiên cứu của một giáo sư Nhật Bản tên là Masaru Emoto. Ông Emoto đã bỏ ra hàng chục năm nghiên cứu sự hình thành tinh thể của nước. Như chúng ta biết, nước khi hạ thấp nhiệt độ sẽ bắt đầu đông đá và hình thành những tinh thể như bông tuyết.

Điều kỳ lạ mà Emoto quan sát thấy là khi soi chiếu dưới kính hiển vi, những mẫu nước nếu được truyền những thông điệp yêu thương sẽ có hình dáng tinh thể tuyệt đẹp, cân đối, đầy màu sắc. Ngược lại, nếu có sự giận dữ, phẫn nộ, thù ghét được truyền vào mẫu nước thì tinh thể của nó trở nên rất xấu xí.

Emoto đã chụp hàng ngàn tấm ảnh tinh thể nước với các điều kiện hình thành khác nhau, và rất nhiều trong các bức ảnh đó được đưa vào cuốn sách này. Vượt ra khỏi những hiểu biết thông thường về vật lý, hoá học, những bức ảnh này là minh chứng cho tính kỳ diệu của lòng yêu thương. Cùng một loại nước, chỉ đơn giản là cầm một mẫu nước lên nói lời yêu thương với nó mà đến khi đông đá lại, nó sinh ra những tinh thể tuyệt đẹp, khác hẳn với những mẫu nước mà ta nói lời nguyền rủa. Bằng một cách nào đó, sóng âm của những lời yêu thương đã tác động lên quá trình hình thành tinh thể nước. Thật kinh ngạc!

Nước là thứ tràn đầy trong đời sống chúng ta, trong vạn vật trên vũ trụ này. Khi còn là bào thai, chúng ta bắt đầu cuộc sống với 99% cơ thể là nước. Khi được sinh ra, chúng ta có 90% cơ thể là nước và theo thời gian, khi trưởng thành, tỷ trọng nước trong cơ thể giảm xuống khoảng 70%. Khi lớn tuổi và qua đời, nước chiếm khoảng 50% tỷ trọng cơ thể. Chính vì thế chất lượng nước có vai trò cực kỳ quan trọng tác động đến sức khoẻ, tâm sinh lý của mỗi người.

Với những nghiên cứu thực nghiệm của mình, Masaru Emoto đã chứng minh được lời nói yêu thương có tác động kỳ diệu lên nước. Mỗi lời nói của ta không chỉ tác động đến những người xung quanh mà còn tác động đến chính chúng ta, đến từng phân tử nước trong mỗi người và ảnh hưởng sâu sắc đến mọi mặt đời sống.

Từ khi đọc được nghiên cứu của Emoto, tôi đã có một sự thay đổi kinh ngạc về thế giới quan và cách thức giao tiếp của mình. Kìm chế mình hơn, nói lời yêu thương nhiều hơn, cảm ơn nhiều hơn, xin lỗi nhiều hơn, cầu xin sự tha thứ nhiều hơn. Làm tất cả điều đó với chính người gây ra nỗi đau cho mình.

Nói đến đây có thể nhiều bạn không tin, nhưng từ khi thực hành một lối sống như vậy, tôi cảm thấy trở nên bình an hơn rất nhiều. Những căng thẳng, những ký ức xấu không còn tác động nhiều đến tâm trí của tôi. Dù là một sự kiện trầm trọng thế nào xảy đến tôi luôn tìm ra mặt tích cực của nó, để mà vượt qua, để mà vui sống.

Tất cả sự kỳ diệu đó đúng như trong Kinh Hoà Bình của đạo Công giáo. Ấy là câu: “đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp…”… mãi đến khi đọc Thông điệp của nước và thực hành yêu thương tôi mới ngộ ra được phần nào.

Đời thay đổi khi chính ta thay đổi. Sao không thử thay đổi mình một lần, biết nhìn nhận mặt tích cực của mọi vấn đề, để rồi được sống một cuộc đời tràn đầy yêu thương và an lành.

Yêu thương tất cả

FB Nguyễn Lân Thắng

ĐẤT, MÁU VÀ SẮT

Toàn bộ mảnh đất Đồng Sênh thuộc diện “chó ăn đá, gà ăn sỏi”, với biểu giá đền bù hiện tại chưa chắc đã đủ để ông nghị Phạm Phú Quốc, người “đại diện cho lợi ích và phẩm giá dân tộc”, mua chui một cái quốc tịch châu Âu. Nó chỉ bằng số tiền lẻ mà nhiều quan chức đang có sau khi hết lòng yêu đảng, trọn đời phục vụ nhân dân! Còn so với số tài sản đất nước này ném xuống biển vì những chính sách sai lầm và vì tệ tham nhũng, thì chỉ là hạt cát trên lưng một con voi. Nhưng nó lại trở thành mảnh đất đẫm máu người Việt nhất kể từ sau năm 1975. Muốn nói gì thì cứ nói, muốn dùng bao nhiêu công cụ tuyên truyền thì cứ dùng, nhưng sự thật là không gì có thể biện hộ được cho nỗi xấu hổ này.

Công an tiến vào Đồng Tâm

Đau đớn nhất ở chỗ, cuộc tranh chấp hoàn toàn có thể giải quyết bằng những nụ cười của tình đồng bào. Nhưng phải mất đến 4 mạng người (đang có nguy cơ thành 6) cùng hàng chục người khác thân tàn ma dại, cộng thêm vài chục triệu niềm tin bị chôn sống, chỉ để giành giật nhau cái mảnh đất ấy. Lời bài hát “Lửa đã cháy và máu đã đổ” nhằm khích lệ người dân chiến đấu chống lại giặc Tầu xâm lược năm xưa, ai ngờ lại hiển hiện không thể sinh động hơn ở chính cái nơi có thể coi là biểu tượng của tinh thần ái quốc. (Người Pháp hoàn toàn bất lực khi muốn bình định vùng đất ấy).

Hôm nay tôi không muốn nhắc lại màn diễn vụng về từ đầu đến cuối của vở kịch “xét xử vụ án giết người ở Đồng Tâm”, bởi nhân dân này, nhờ ơn ông “Mác” người Mỹ, không còn ngu dại nữa. Tôi chỉ muốn nhắn trực tiếp đến ngài Nguyễn Phú Trọng, ngài Nguyễn Xuân Phúc, hai trong số những quan chức mà tôi còn giữ được lòng kính mến, rằng, một chính quyền đặt dân lên đầu sẽ không hành xử như những gì đã xảy ra mà các ngài phải chịu trách nhiệm chính.

Tôi thừa biết rằng chính quyền của các ngài muốn thông qua vụ án Đồng Tâm, với việc huy động hàng ngàn người để sau đó triệt hạ gần như toàn bộ gia đình ông Lê Đình Kình, gửi thông điệp “máu và sắt” tới toàn thể người dân Việt Nam là đừng ai định đùa với…nền chuyên chính vô sản! Nhưng có vẻ các vị đang gửi đi một thông điệp sai lầm và nguy hiểm! Cho chính quý vị, và tất nhiên, cho tương lai của đất nước này. Các ngài chớ quên rằng, dù vĩ đại ngang với trời đất thật đi nữa, thì đảng của các ngài cũng CHUI RA TỪ HÁNG NHÂN DÂN.

Phiên tòa xử vụ Đồng Tâm

Tôi chưa vội nói về lòng khoan dung, là thứ một chính quyền tử tế phải có khi cai trị người dân, bởi mọi sai trái của họ đều có phần trách nhiệm của chính quyền. Tôi chỉ muốn nói, trước khi khép tội chết những người con của ông Lê Đình Kình, hãy nghiêm khắc tự hỏi: Ai đã khiến họ thành ra như vậy? Ai đã đẩy những người nông dân yêu đất đai ấy đến chỗ phải phạm tội? Nếu cật vấn xong rồi mà lương tâm các ngài vẫn thấy thanh thản, thì cứ việc đưa ra quyết định. Nhưng tôi tuyệt đối tin rằng, lịch sử sẽ bàn tiếp câu chuyện đau thương mang tên Đồng Tâm theo cách của nó, hoàn toàn không đếm xỉa gì đến những lời cáo trạng mà quý vị dùng để khép tội 29 nông dân dám chống lại quý vị. Tôi không muốn đưa ra ví dụ, vì nó quá nhiều. Nhưng ngay từ lúc này, đã có thể biết ai là người sẽ mãi mãi được hậu thế ghi nhớ, ai sẽ bị nguyền rủa như loài ác quỷ. Tất cả đều nằm ngoài ý muốn của họ.

Còn ba ngày nữa để lương tâm các ngài lên tiếng. Tôi thành thật mong hai ngài có một bữa tối đầu tuần ngon miệng và sau đó là một giấc ngủ sâu!

FB Lao Ta

NHỮNG CÁI TÊN CỦA ĐẤT

Khi đối đáp lại, tôi nói với vị đại diện viện kiểm sát và luật sư của bị hại, khi luật sư này nói rằng không cần thực nghiệm hiện trường (bao gồm rất nhiều hoạt động tố tụng chứ không phải chỉ bao gồm việc dựng lại hiện trường), rằng, nếu coi rằng việc thực nghiệm hiện trường là không nên vì kéo dài nỗi đau của các gia đình nạn nhân, nhưng chúng ta ở đây không phải là để tạo ra sai lầm và nỗi đau thêm cho những người khác.

Bà Nối nói, cũng như bà Dung đã xúc động nói trước đó, thay mặt cho nhân dân xã Đồng Tâm, rằng họ sẽ biết ơn ông Kình vì đã dẫn dắt họ và sống tốt. Nhưng giữa thời bình lại chết như thời chiến tranh, nhưng không phải bởi kẻ thù, tại sao lại để xảy ra chuyện đau lòng tới 4 người chết như vậy. Và bà mong nhân loại sẽ cùng chung tay cho hoà bình và làm cho chúng ta tốt hơn. Bà Dung, mặc dù không liên quan gì tới vụ án rạng sáng ngày 9/1/2020, lại đã nói tới những điều này với một phạm vi về lời nhắn nhủ đặc biệt trong phiên toà.

Bà Bùi Thị Nối tại phiên tòa Đồng Tâm

Bà Nối còn nói, chúng tôi chỉ là những người nông dân không biết chữ sống bám vào đất, không chết mà giữ đất thì sống bằng gì. Và thử nghe những cái tên “đặc sệt” nông dân như Kình, La, Nối, Đục, Bét… cùng bộ dạng khốn khó tiều tuỵ của họ, ai có thể ngờ tới họ lại phải đứng ở vào một phiên toà đầy khốc nghiệt của thời đại này.

Nhưng, một người nông dân, một phụ nữ nhỏ thó già nua và không biết chữ, vừa nói vừa chỉ tay vào ngực nơi viên đạn bắn găm vào nhưng không giết chết bà, lại có thể nói về một lựa chọn và một con đường mới tốt đẹp hơn cho con người và đất nước, giữa vào lúc mà bà đang phải đối mặt với cảnh tù tội, với gánh nặng mất người cha của mình.

Dù thế nào, những người nông dân như bà Nối, hẳn khiến cho chúng ta có thêm lòng tin về những điều tốt đẹp, dù giữa nơi đáy cùng đau đớn nhất, bi kịch nhất, vẫn sẽ được hồi sinh và trỗi dậy.

Lời nói sau cùng day dứt, đôi mắt của bà rưng rưng và giọng bà run run làm cho câu chữ bị chùng xuống, nhưng bằng nội lực nó đã được bứt thoát ra liền mạch, và nó để lại ở phiên toà ấy là một khung cảnh về thời đương đại ám ảnh đến tột cùng.

FB Luân Lê