1/ Cái đùi Trâu:

Cuối năm 1977, Trại 4 Hoàng Lịên Sơn 9 Đoàn 776, Nông Trường Trần Phú), cho giết một con trâu già để toàn trại ăn Tết. Nói là toàn trại chớ sự thực thì chỉ có đám cán bộ và vệ binh là có thịt, còn anh em tù cải tạo; may lắm là nước muối (thường xuyên), hôm nay có thêm chút lớp váng mỡ trâu nổi lên trên mặt nước. Và thợ xẻ thịt, không ai khác ngoài anh em tù làm ở nhà bếp mà chúng gọi chung là anh nuôi .

Con trâu già được dẫn ra bờ suối và để tiết kiệm đạn, chúng thường dùng búa để đập vào đầu con trâu cho đến chết. Nếu con trâu không chết sau ba, bốn nhát bùa và trở nên hung dữ rượt húc mọi người thì lúc đó chúng mới dùng súng AK để bắn chết con trâu. Với việc làm vô nhân đạo như vậy, anh em mình đều từ chối không làm nên chúng phải nhờ một người dân sắc tộc “Tày” ở gần đó vào trại để giết con trâu. Và cuốn phim quay chậm về việc mổ trâu ăn Tết bắt đầu:

Thường thì vào những dịp như thế này, ngoại trừ những tên có nhiệm vụ coi tù lao động hay có công tác khác là vắng mặt ở hiện trường mổ thịt, còn phần lớn đều kéo nhau hết ra để xúm lại xem làm thịt trâu ở bờ suối. Đối với bộ đội cộng sản, đây cũng là một ngày hội; vì chỉ những dịp như thế này mới có thịt để ăn. Mà muốn có thịt như việc hạ thịt con trâu già này, cũng phải có sự đồng ý của tên chính trị viên trại; mặc dù đã được thông qua một buổi họp của các chức sắc trại. Điều này cho thấy chế độ cộng sản quả là tự do và ưu việt gấp ngàn lần chế độ tư bản (!)

Lúc đó, anh em đang làm cỏ trên các triền đồi trồng khoai mì gần đó. Anh em vừa nhẩn nhơ làm (vì hai tên vệ binh canh gác anh em tù lao động, đã lẻn bỏ đi xuống dưới để xem ngả thịt mà cũng có lẽ để lừa cơ hội “dớt“ một cục thịt nào đó, giấu đem về “cải thiện riêng lẻ“. Xin đừng ngạc nhiên về điều này, vì đấy là bản chất chung của những con người cộng sản), vừa nhìn xuống xem cảnh hạ thịt, vừa để xem một cuốn phim quay chậm hình ảnh xâu xé thịt một con trâu già ốm đói (như những người tù cải tạo) của những kẻ tự cho là có đạo đức cách mạng; đang bâu vào dành phần theo cái kiểu thấp hèn là chôm chỉa, ăn cắp…mà đau đớn thay, lại là đi ăn cắp đồ của tập thể mà chúng hay khoe nhặng lên là ưu việt, là không có cảnh người bóc lột người (nếu chế độ CS không có bóc lột thì tại sao những tên vệ binh của chúng lại không sốt sắng lo làm nhiệm vụ được giao, lại bỏ mặc tất cả để lén đi chôm chỉa như vậy?)

Thì ra bọn đảng viên luôn luôn là cán bộ, là thành phần lãnh đạo, nên có quyền được hưởng mọi ưu đãi của chế độ. Ngay cả phần ăn của chúng cũng ưu tiên có thịt…còn vệ binh, lính lác thì họa hoằn mới có; cho nên họ mới phải liều mình lẻn xuống, cố tìm cách chôm cho được một miếng thịt (mặc dù tất cả bọn chúng đều biết rõ là đã phạm vào điều cấm kỵ của CS, sẽ bị hình phạt kỷ luật đích đáng;) cho dù đó là miếng thịt dai nhách của một con trâu già trước sau gì cũng chết nay được ban ân huệ cho chết sớm hơn để trại có tí thịt gọi là bồi dưỡng;

Tôi không nói ngoa hay dựng đứng câu chuyện để bôi nhọ những “tinh hoa đại diện cho một chế độ xã hội chủ nghĩa đầy phẩm giá con người, mà chúng vẫn thường hay rêu rao”. Thì đây:

Y như  rằng, một tên cán bộ đang chắp tay sau đít, từ từ chậm rãi đi tới sân khấu lộ thiên mà giờ đang đầy ắp các diễn viên thượng thặng, mắt láo liên nhìn ngược xuôi, tứ phía. Để rồi sau đó, khi tới tận sàn diễn chính là bờ suối xẻ thịt trâu; hắn bèn lớn tiếng hùng hổ nạt nộ, xua đuổi đám diễn viên phụ là những tên vệ binh quèn rời khỏi phim trường đi làm nhiệm vụ của mình, nhường sân khấu lại cho diễn viên chính là hắn, với một cán bộ quản giáo của trại và một vệ binh có nhiệm vụ canh chừng, điều khiển việc xẻ thịt trâu của hai người tù. 

Anh em nhìn kỹ tên cán bộ ấy, thì ra là tên Trung úy Hòe; một cán bộ quản giáo đầy hắc ám, chuyên môn rình rập theo dõi sát rạt anh em tù để lên mặt hống hách dạy đời, trừng phạt những anh em nào bị nó bắt gặp cải thiện (như hái rau cỏ, bắt cóc nhái, cào cào, rắn rít, bò cạp…nghĩa là những con nào nhúc nhích là anh em bắt hết không chừa một con), nên anh em đặt cho nó cái tên ”Quách Hòe” (là tên của một Thừa Tướng nước Tàu thời xưa đầy hống hách, tàn ác, tham lam).   

Đuổi được đám vệ binh đi rồi, hắn bèn giơ tay chỉ chỏ, nói năng gì đó như là người có trách nhiệm phụ trách ở đó. Sau đó, hắn ngước mặt nhìn khắp nơi, rồi nhanh nhẹn thò tay chớp ngay lấy một cái đùi trâu giấu liền ra sau lưng, thụt lùi…thụt lùi…rồi quay mình bước đi thật lẹ về phía một bụi rặm ở cách đó không xa; liệng thật nhanh cái đùi trâu vô đó sau khi đã quan sát thật kỹ xem có ai nhìn  thấy hành động này của mình không; rồi cúi người xuống giả bộ như là lượm một vật gì, nhưng thật sự ra là đẩy cái đùi trâu vào sâu hơn một tí, đùa lớp lá phủ lên trên. Xong, xoa tay nở một nụ cười đầy vẻ thỏa mãn, quay bước trở lại chỗ xẻ thịt; đứng nhìn xem như một kẻ bàng quan, và lúc này hắn đã không còn nạt nộ lớn tiếng hay chỉ trỏ như trước nữa. Chắc ăn rồi, không chạy đi đâu được nữa thì việc gì phải lo!

Đứng ở trên đồi sắn cao, nên anh em chúng tôi đều nhìn thấy rỏ không sót một chi tiết nào của cuốn phim quay chậm cảnh tên cán bộ gương mẫu, từng lên lớp anh em chúng tôi về đạo đức, tư cách của người cách mạng mà những người tù như chúng tôi phải bắt chước noi theo. Hay thật! Không còn lời gì để diễn tả hơn được nữa tài diễn xuất đặc sắc của một diễn viên thượng thặng như vậy.

Anh Nguyễn Văn To, hiện đang ở tiểu bang Georgia, một  người trong nhóm Cao Đài gồm: Kính, Lương, Trường, Lê Minh Phát…(trong tù, anh em thường gom lại lao động, sinh hoạt theo nhóm để chia xẻ đỡ đần nhau trong ngục tù cs);  tức giận buột miệng chửi thề: “mẹ bà nó, anh em mình lao động cực nhọc nuôi chúng ở không ăn ngập mặt, còn chưa chịu; giờ chỉ có một ít thịt của con trâu già mà nó cũng nở trộm giấu ăn riêng thì còn gì cho mình nữa. Hèn chi anh em mình không bao giờ có được miếng thịt nào để ăn, mặc dù chúng thường rêu rao là nhân ngày Lễ, Tết…v…v …các anh sẽ được bồi dưỡng thêm phần thịt…Vậy thì ông phải cho mày biết tay! ”

*Ở đây xin nói rỏ thêm về lý do nào mà anh To đã phải nói như vậy. Số là, lúc nào chúng cũng lên lớp rêu rao nói là: “ trại luôn quan tâm đến sức khỏe của các anh, các anh có sức khỏe mới lao động tốt, học tập tốt để sau này khi trở về mới biết lao động để nuôi sống gia đình, vợ con các anh; không còn ăn bám xã hội; cho nên các anh sẽ được bồi dưỡng thêm phần thịt vào những ngày Lễ, Tết”; thế nhưng thực tế không bao giờ có. Chúng còn xảo trá đến độ là thiết lập một bản thông báo thực đơn trong ngày cho tù biết (nếu tôi nhớ không lầm là mỗi người tù được cho hưởng môt ngày là nữa cắc hay một đồng gì đó…đây lại là một hình thức lường gạt cho ăn bánh vẽ đối với những ai ngu dại tin vào lời nói, tin vào sự nhân đạo của chúng…) và trên bản thực đơn của trại lúc nào cũng ghi là hôm nay có thịt, nhưng được quy ra “rau tàu bay“ (là một loài cỏ dại, ăn đăng đắng, nhẩn nhẩn; mọc đầy rừng mà loài thú còn không muốn ăn); như vậy số tiền đó chỉ là tiền ảo vì trại đã cướp hết, ăn chận của tù rồi. Do đó anh em chúng tôi đã gọi mĩa mai là “thịt quy ra tàu bay hay cải trời“ cũng rứa.

Đồng thời, chúng cắt cử một toán tù chuyên đi nhổ loại cải này về cho tù ăn. Để che giấu cho sự ăn chận, cướp cơm tù (nếu có…nào ai biết; tất cả đều do chúng nói ra mà thôi); chúng luôn nói là, trước kia khi tiến hành cuộc chiến xâm lược miền Nam, chúng đã dùng nó để ăn thay cho cơm, thịt mà không có sao, vẫn khỏe mạnh có sức khỏe để chiến đấu đến tận bây giờ…Và còn hùng hồn tuyên bố là: “một ký cải trời, bổ dưỡng tương đương với “một ký thịt“ (vì lâu quá nên tôi không nhớ rỏ giá trị tương đương này nên viết đại khái như thế ).

Thế rồi anh To vội vàng hốt một mớ cỏ rác; dồn lẹ vào hai cái xọt và lẹ làng gánh hai xọt cỏ, men theo triền đồi đi xuống phía bụi rậm có dấu cái đùi trâu. Sau khi quan sát kỹ lưỡng xong, anh vội vàng chộp ngay lấy đùi trâu giấu vào trong xọt dưới đám cỏ rác; rồi thản nhiên đi ngược trở lên đồi mì. Quá hay, một“action”? Không….không  phải.! Phải nói là một“ mission impossible“ thật tuyệt vời mà không một phim trinh thám nào có thể hay hơn được nữa! Tất cả anh em chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm và cùng nở nụ cười tươi mà từ khi sa chân vào tù ngục, chưa bao giờ có nụ cười tươi như vậy .

Trở lại chuyện tên Quách Hòe, sau khi trở lại chổ xẻ thit; vẫn theo thói quen cũ. Hắn cũng chỉ trỏ và nói liếng thoắng một hồi, rồi nhẹ nhàng từ tốn quay đi trở ngược lại về phía bụi rậm có giấu cái đùi trâu và quơ tay vào trong để mò tìm. Tội nghiệp cho hắn, càng mò thì bụi rậm càng toang hoác nhưng cái đùi trâu thì không bao giờ tìm thấy được. Mặt hắn đỏ rần, rồi tái đi. Tay chân như run rẩy, miệng lầm bầm chắc hẳn là đang chửi rủa. Anh em chúng tôi đứng trên này, vẫn luôn nhìn xuống để quan sát toàn cảnh nên thấy rỏ hết mọi sự việc xảy ra. Muốn cười phá lên, nhưng tất cả đều cố dằn lại; bởi vì, nếu cười thì chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này, chẳng khác nào bảo cho hắn biết rằng chúng ông đã thấy, biết tất cả hành động thô bỉ của mày và dễ làm cho hắn nghi ngờ là chính chúng tôi chớ không ai khác; đã hớt tay trên của hắn.

Sự tức giận và hổ thẹn, sẽ làm cho hắn bắt buộc phải khám xét anh em kỷ càng hơn lúc xếp hàng vào trong trại sau khi hết giờ lao động. Và như vậy, mình tự dưng hại mình làm mất đi phần thịt ngon lành mà không dễ gì có một cơ hội như hôm nay. Đây là một trong những bài học đầu tiên mà anh em đã thuộc nằm lòng, sau mấy năm trời lọt vào tay chúng qua các trại tù là: đừng bao giờ để cho chúng nghi ngờ và có hành động này khác với anh em mình nếu…điều đó chưa thật sự cần thiết!!!

Sau một hồi tìm hoài  mà không được, hắn vùng vằng tức tối quay đi trở ngược lại phía bờ suối chỗ xẻ thịt; và lần này thì hắn không còn tỏ thái độ như là một cán bộ có tư cách trước mặt tên vệ binh trại và cả với hai anh tù xẻ thịt trâu nữa. Hắn thọc cả hai tay vào trong cái xọt lớn, đang chứa những phần thịt đã được cắt ra để tìm cái đùi trâu đã mất. Nhưng hắn làm sao tìm được một khi mà anh em mình đã ra tay rồi. Tìm hoài, đếm đi đếm lại bao nhiêu lần nhưng trong xọt thịt vẫn chỉ có ba cái đùi trâu. Giận quá hắn bèn chửi đổng lớn tiếng mà ai cũng nghe thấy: “Tiên sư bố nó, trâu gì mà chỉ có ba chân!“ Cứ thế mà hắn sủa hoài, cùng với ánh mắt ném nhìn xoay mói, đầy vẻ tức tối căm hờn (mà không biết làm sao cho hết hả giận; khi mà miếng ăn rõ ràng đã chắc mẩm bỏ vào miệng lại bổng dưng biến mất một cách kỳ lạ ) vào hết tất cả những ai đang có mặt ở đó. Và sau cùng đành hằn học bỏ đi vì biết có xớ rớ ở lại đó cũng không còn có thể nào đóng phim chôm chỉa được nữa. Lời người xưa bao giờ cũng đúng:

                               “Miếng ăn là miếng tồi tàn                             
                            Mất ăn thì phải lộn gan lên đầu“
                                                   
(ca dao Việt Nam)

Hình minh họa

Theo như lời anh Nguyễn Thanh Vân (người đã trở về để kết hợp cùng một số anh em còn kẹt lại ở trong nước như HQ Tr/Úy Nguyễn Đức Lợi…để rải truyền đơn kêu gọi người dân cùng đứng lên lật đổ bạo quyền CSVN, và dự định đặt chất nổ ở Ủy Ban Nhân Dân thành Hồ; nhưng sự việc không thành, tất cả các anh đều bị bắt và bị giam giữ thêm 7, 8 năm nữa, cộng với 6, 7 năm tù cải tạo ngoài Bắc với tôi và Lê Tuấn, Nhà thơ Đại Lãn Nguyễn Thượng Dực… tổng cộng mỗi người 14, 15 năm tù CS).

Hiện giờ các anh Lợi, Vân đang ờ Nam Cali, cho biết: “anh có tham dự bữa tiệc đùi trâu phỏng tay trên của tên cán bộ Hòe, sau khi anh em bí mật chuyển được vô trại; nhưng nó dai quá, cắn không đứt, ăn như nhai cao su…Cũng đúng thôi, vì trâu già thì không dai sao được! Đã vậy, phải nấu nướng vội vàng trong điều kiện khó khăn vì sợ bọn vệ binh đi kiểm tra bắt gặp, vì sợ bị tụi “anten” báo cáo…,rồi thêm không đủ nước, củi lửa để nấu cho thật chín trong đêm tối trời trong lán (tiếng gọi chung cho buồng giam tù ở HLS) thì nó phải dai nhách thôi.

Tuy nhiên dám phổng tay trên, chơi qua mặt tụi nó và còn đem vô được trong trại và còn nấu mà không bị phát hiện thì quá hay rồi. Một chiến công thầm lặng trong tù ngục cũng đáng vinh danh, khen ngợi kính phục các anh ấy rồi. Bởi vì nếu chúng bắt được thì thử hỏi hậu quả của sự trả thù cho sự mất mặt này sẽ như thế nào?!

Dù sao thì chuyện này cũng là một sự kiện đáng nhớ và cũng nên được gọi là chiến tích nên ghi lại vào lịch sử chống cộng của những anh em Quân Cán Chính VNCH trong ngục tù CS.

 2/ Trâu Rượt Chém:

Cũng vì chuyện giết trâu bằng cách đập đầu này mà tôi xém chết trong tù. Số là, khi chúng chuyển anh em chúng tôi từ Yên Bái về giam giữ tại Trại 6, Xã Thanh Chương, Nghệ Tĩnh do công an cs quản lý, thì:

Cuối năm 1979, chúng cũng cho giết trâu ăn Tết bằng cách đập đầu. Con trâu bị đập đầu lúc nào, ở đâu tôi không biết; nhưng khi tôi đang lững thững đi về “sam” là buồng giam của mình; sau khi ghé thăm vài chiến hữu ở buồng giam khác nhân ngày Chủ Nhật được nghỉ lao động, thì một con trâu phóng ra, mắt đỏ ngầu, mồm mép nhỏ dãi và cái đầu thì gập xuống; chỉa hai cái sừng cong về phía trước, phóng về phía tôi trong cái thế như cảnh đấu bò của dân Tây Ban Nha.

Bất ngờ không biết làm gì hơn, tôi xoay người phóng chạy. Nhưng hai chân làm sao chạy thoát được con vật bốn chân, đang trong cơn đau đớn tức giận phóng tới với tất cả sự phẫn nộ; tôi thầm nghĩ phen này chắc chết rồi. Tuy nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn bình tĩnh nghĩ cách làm sao thoát được sự rượt đuổi của con trâu này.

Tôi nghe rõ tiếng anh em ở chung buồng giam với tôi la lớn: ”chết thằng Thượng rồi… chết thằng Thượng rồi…” Thật sự lúc đó, ai cũng nghĩ là tôi sẽ bị con trâu điên này húc chết rồi; nếu không cũng đổ máu, lòi ruột hay gãy tay chân; chính tôi cũng thầm nghĩ như vậy! Lo sợ lắm nhưng biết làm sao giờ?  Tiếng phì phò thở gấp rút cộng với tiếng chân phóng rượt của nó; cứ càng ngày càng gần sát sau lưng tôi.

Chắc “Ơn trên” còn chưa muốn tôi, người cầm tinh con trâu lại bị chính con trâu giết chết trong tình huống như thế này nên…bỗng nhiên tôi  thấy được cây cột bóng chuyền trong sân, ngay trước mặt mình, ở đàng trước. Thế là tôi phóng về phía cây cột, lách vội ra sau lưng cây cột; một tiếng rầm lớn vang lên!! Tôi biết ngay con trâu húc phải cây cột và đang loay hoay gỡ cái sừng cong bị vướng cây cột để thoát ra.

Lợi dụng cơ hội này, tôi lạng mình lách xa con trâu và phóng chay thật nhanh về buồng giam của mình. Con trâu cũng nhanh thật, nó đuổi sát theo sau; khi anh em vừa đưa tay kéo được tôi phóng lên chổ nằm bằng xi măng của tầng dưới trong buồng giam thì con trâu cũng nhào vô tới, và nó chạy theo con đường giữa hai sàn nằm bằng xi măng; cái đầu gập xuống, hai cái sừng thì quét ủi dọc theo hai bên bệ nằm. Khi đụng tới vách cuối của buồng giam thì nó quay chạy ngược trở ra cũng cái thế quét hai cái sừng dọc theo hai bên sàn nằm như lúc vô. Anh em cùng nhau la lớn và lấy vật dụng cá nhân chọi cho nó sợ và chạy mau ra ngoài.

Thật may mắn không ai bị gì hết vì anh em đều đã nhảy lên sàn xi măng và đã ép sát mình vào vách buồng.

Tạ ơn Trời Phật! Nếu không chắc giờ đã không có Lê Anh Thượng cầm tinh con trâu kể chuyện trâu trong tù hầu quý vị đọc, cũng gọi là khuây khỏa trong mùa dịch bịnh, Năm mới, Tết đến; Tân Sửu 2021 này.

Trân trọng kính chào
H.O. 26, Lê Anh Thượng

(Trích trong Đoản Ký Tù “Cuộc Chiến Đấu Vẫn Còn Đang Tiếp Diễn” của Hoàng Mai Nhất, Lê Anh Thượng).