LTS: Ngày khai trường  vừa bắt đầu trên toàn quốc ở Việt Nam, nhưng có hàng ngàn trẻ em ở huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh không được đến trường. Có lớp học chỉ có ba em dự khai giảng khiến cô giáo bật khóc. Lý do cha mẹ các em là những ngư dân nghèo vùng biển bị nhiễm độc của nhà máy thép Formosa. Những ngư dân đó ngưng việc đánh cá mưu sinh suốt mấy tháng nay, nhà nước nhận tiền “bồi thường” của Formosa nhưng đến tay dân là những bao gạo mốc thếch. Họa sĩ Nguyễn Thành Trung đã sáng tác bài thơ và vẽ bức tranh về nỗi buồn ấy.
Vùng biển độc

Tranh của tác giả Nguyễn Thành Trung
Tranh của tác giả Nguyễn Thành Trung.

Hôm qua ngày khai giảng
Sao em không tới trường
Xoe tròn đôi mắt trẻ
Đượm buồn lẫn xót thương

Biển vẫn xô cơn sóng
Mẹ đứng ngồi không yên
Cha thở dài rát ngực
Xoay cơm – áo – gạo – tiền
Ngày hôm qua khai giảng
Cô nhìn ra sân trường
Vắng lặng – cơn gió biển
Mắt cay – cát bụi đường
Vạt biển – ngày khai giảng
Ghe vẫn phủ màu tang
Gạo xanh hơn màu biển
Da nâu hơn màu tường
Cô nhớ trò – ngồi khóc
Trò nhớ trường ngậm ngùi
Mẹ ế vài thúng cá
Nhìn ghe cha xót xa
Đã qua ngày khai giảng
Chẳng nghe tiếng trống trường
Đâu đó tiếng gầm rú
Công trình Formosa.

FB Nguyễn Thành Trung

Đường sắt của Tây

Đường sắt bị bỏ hoang tại Đà Lạt
Đường sắt bị bỏ hoang tại Đà Lạt.

Thời Pháp cai trị, người Pháp đã có công mở đường sắt xuyên Việt. Dù người cộng sản bảo rằng nó (Pháp) chả tốt đẹp gì, chỉ cốt để vận chuyển tài nguyên khai thác thuộc địa và vũ khí đàn áp phong trào cách mạng nhưng rõ ràng lợi ích xã hội, dân sinh cực kỳ to lớn. Đường sắt ấy đã kéo dài đến Đà Lạt (cao nguyên), vào tận Mỹ Tho (Nam Bộ) và còn có thể dài hơn nữa nếu…
Sau năm 1955, bởi lý do chiến tranh, chính quyền Sài Gòn đã dẹp, ngưng sử dụng hai tuyến đường sắt ấy, thật đáng tiếc. Tuy nhiên, họ vẫn có ý thức để lại đường ray chứ không bóc đi. Năm 1977, tôi vẫn đi dọc đường ray chạy từ ga Sài Gòn tới ngang chợ An Đông quận Năm (chỗ tôi ở), thầm nghĩ nếu chính quyền mới mà tái sử dụng tuyến hỏa xa này thì thật tuyệt vời.
Cả một vùng Nam Bộ mênh mông trù phú, đòn bẩy kinh tế như thế mà không mở đường sắt nối đến để phục vụ giao thương, đi lại, thuận tiện cho đời sống hằng ngày, quả thật tôi không hiểu nổi chính quyền này suốt mấy chục năm họ làm cái gì. Bạn cứ tưởng tượng nếu có tuyến đường sắt nối đến thủ phủ Đồng bằng sông Cửu Long là Cần Thơ (qua TP.Tân An – Long An, TP.Mỹ Tho – Tiền Giang, TP.Vĩnh Long – tỉnh Vĩnh Long) thì giá cả chi phí vận chuyển, đi lại sẽ rẻ biết bao nhiêu, thuận tiện biết bao nhiêu, nhanh hơn hẳn ô tô, tiết kiệm rất nhiều thời gian, dân sẽ vui sướng như thế nào.
Nhưng nhà cai trị chỉ mải trị dân chứ không lo cho dân nên đừng mong họ làm điều ích lợi ấy. Có điều, chính quyền trung ương, Bộ Giao thông vận tải, Tổng cục Đường sắt (nay là tập đoàn) phải hổ thẹn với người Pháp chứ.
Nhân có ông tổng thống Pháp đang kinh lý ở xứ ta, giá ai đó đề nghị ông ấy làm nốt công việc của tiền nhân Phú Lãng Sa, giúp cho tuyến đường sắt được nối dài xuống phía nam thì tốt biết bao.
FB Nguyễn Thông

Tờ tiền mới của Úc và câu chuyện đầy tình người 
Cậu bé bị mù bẩm sinh, Connor McLeod, mê đánh trống và sinh hoạt bình thường như những bạn bị mù khác.

Vì mỗi dịp Giáng Sinh Connor đều nhận quà và tiền của người thân, nhưng cậu ta chẳng thể nào biết được ai cho và bao nhiêu tiền, cậu ta nghĩ rằng cần phải làm một điều gì đó để thay đổi chuyện “nhỏ” này.
Tiền giấy mới của Úc giúp người mù phân biệt được mệnh giá
Tiền giấy mới của Úc giúp người mù phân biệt được mệnh giá.

Với sự hỗ trợ của Mẹ, Connor McLeod đã bắt đầu bằng một petition và ngay sau đó cậu ta có được 57,000 chữ ký ủng hộ.
Sau đó, Mẹ con Connor đến tận Quốc Hội ở Thủ Đô Canberra và trao cho các nghị sĩ ở đó, và được Quốc Hội, kể cả trợ lý Treasurer Úc quyết định ủng hộ. Từ đó, họ đưa Ngân Khố Úc ra Toà Thượng Thẩm.
Cùng với những bức thư hỗ trợ của những người đã ký petition từ ban đầu, họ đã tạo được sức ép đủ để… THẮNG!
Ba năm sau, 2016, lần đầu tiên nước Úc phát hành đồng tiền mới, có luôn phần nổi cộm để người mù nhận biết trị giá của mỗi tờ tiền Úc.
Năm nay Connor McLeod vừa được 15 tuổi thôi!
Ở xứ Úc, hay các nước tử tế, mọi ý nguyện để phục vụ dân tốt hơn, nhất là những người tàn tật, đều được đa số người dân ủng hộ, và sẽ trở thành hiện thực, cho dù ý nguyện đó lớn tới mức… “Thay Đổi Trọn Bộ Tiền Mặt Đang Lưu Hành”… và cho dù ý nguyện đó chỉ từ một cậu bé tật nguyền “vô danh tiểu tốt” mới 12 tuổi!
Đó là những xứ sở mà cộng sản Việt Nam luôn gọi là “tư bản bóc lột” hoặc “tư bản giãy chết”!
Viết tới đây thì lại… buồn cho xứ mình!
Không những một đứa bé tật nguyền 12 tuổi chẳng là “cái đinh” gì cho hệ thống cầm quyền ngoại trừ là gánh nặng của chúng, mà ngay cả những nhóm học giả nổi tiếng cả đất nước còn bị lũ cộng sản Việt Nam xem như là cỏ rác hoặc là những cái gai cần phải loại bỏ!
Và đó là xứ sở mà cộng sản Việt Nam luôn gọi là… đang tiến đến “thiên đàng xã hội chủ nghĩa”!
FB Ngoc Diep Hoang


Ngậm miệng lại và dang rộng tay ra
Bạn tôi gọi báo một tin sét đánh: đứa con gái của cô chửa hoang!
Cô ấy kể lại cảnh tượng kinh khủng khi đứa con gái thú nhận điều đó với hai vợ chồng cô. Họ đã trách móc, đổ lỗi cho nhau, tất cả xoay quanh nội dung “Làm sao mà chuyện đó lại có thể xảy ra?”. Tôi cảm thấy chua xót cho gia đình họ: ông bố bà mẹ nghĩ mình bị phản bội; còn đứa con gái thì cảm thấy mình bị đối xử trịch thượng. Tôi có thể làm gì để giúp họ san lấp hố ngăn cách?

Quá bức bối vì tình huống đó, tôi vội làm điều mình thường làm mỗi khi không thể suy nghĩ cho minh bạch: gọi điện cho mẹ. Bà nhắc lại lời tôi đã nghe biết bao lần trong bấy nhiêu năm qua. Lập tức, tôi viết thư cho cô bạn, chia sẻ lời khuyên của mẹ mình: Khi con cái gặp rắc rối, hãy ngậm miệng lại và dang rộng tay ra.
Tôi cũng đã ráng làm theo lời khuyên của mẹ khi mấy đứa con tôi lớn lên. Với năm đứa con liền trong sáu năm, không phải lúc nào tôi cũng thành công. Dĩ nhiên, tôi có cái miệng to và rất ít lòng kiên nhẫn.
Fotolia_43146980_M
Tôi nhớ lại hồi Kim, đứa lớn nhất, lên bốn, cháu đã làm vỡ đèn ngủ trong phòng ngủ của mình. Một khi đã chắc cháu không bị thương gì, tôi liền mắng xơi xơi rằng cái đèn đó là đồ cổ ra sao; rằng gia đình tôi đã ba đời giữ gìn nó như thế nào, rằng đáng ra cháu phải cẩn thận hơn nữa, và làm sao lại để chuyện xảy ra đến nông nỗi này. Bất giác, tôi đọc thấy nỗi sợ hãi trên gương mặt cô bé – mắt mở lớn, môi run run, đang dợm chân chạy trốn – tôi nhớ ngay đến lời của mẹ dặn, liền ngậm miệng lại ngay và dang tay ra.
Kim liền đổ ập vào, rối rít giữa những tiếng nấc tức tưởi, “Con xin lỗi…”. Chúng tôi ngồi trên giường, ôm chặt lấy nhau hồi lâu. Tôi cảm thấy mình cần vỗ về và xoa dịu bé, không được để cho bé nghĩ – dù chỉ một phần nghìn giây – cái đèn đối với tôi lại quan trọng hơn bé.
“Mẹ cũng xin lỗi, Kim”, tôi thì thào khi bé đã bình tĩnh. “Con quan trọng hơn cây đèn nhiều. Mẹ rất vui là con không bị chảy máu”.
May sao, bé tha thứ cho tôi. Không còn vướng mắc nào sót lại trong vụ bể đèn ấy. Nhưng sau vụ việc, tôi nghiệm ra rằng: tốt nhất là nên giữ mồm giữ miệng chứ không nên bùng nổ trong cơn giận dữ, thất vọng và thiếu sáng suốt”.
Khi các con tới tuổi vị thành niên – cả năm đứa cùng lúc – chúng khiến tôi có vô số dịp được thực tập lời khuyên của mẹ: nào là cãi vã với bạn bè; nào là “mắc kẹt”; nào là không có bạn nhảy trong buổi khiêu vũ ở trường; rồi bị phạt vi phạm giao thông; lại cả trò làm thí nghiệm cho bom nổ nữa chứ! Thú thật, lời dặn dò của mẹ không phải điều xuất hiện đầu tiên tâm trí tôi khi giáo viên hay thầy hiệu trưởng gọi tới nhà. Sau khi bị giáo viên mắng vốn ở trường, đôi lúc tôi trút cơn giận ngay trong xe hơi trên đường về nhà…
Tuy nhiên, khi sực nhớ ra lời giáo huấn của mẹ, tôi liền ngưng ngay những lời châm chích, mỉa mai, những lời xin lỗi mát mả, hoặc hủy bỏ những hình phạt thiếu thực tế. Sự biến chuyển thật kỳ diệu biết bao khi bạn ôm con thật chặt, cho dù là đứa con đã lớn tồng ngồng. Khi giữ cái lưỡi mình lại, tôi cũng lắng nghe nỗi sợ hãi, giận dữ và sự ăn năn hối hận của con. Chúng không cần phải tự vệ vì tôi không mắng nhiếc chúng. Chúng thừa nhận mình sai trái và biết rằng dù gì đi nữa chúng cũng vẫn được yêu thương. Chúng tôi quan niệm “chúng ta nên làm gì bây giờ” thay vì cứ buộc tội nhau “tại ai mà nên nỗi”.
Đám con tôi giờ đã khôn lớn, đã lập gia đình riêng gần hết. Vài tháng lại có đứa về thăm tôi, thổ lộ. “Mẹ, con đã làm điều ngu ngốc…”
Sau cái ôm, chúng tôi ngồi bên bàn ăn. Tôi lắng nghe và gật đầu suốt cả tiếng đồng hồ, trong khi đứa con tuyệt vời của tôi sụt sịt, vượt qua tình thế tiến thoái lưỡng nan. Khi chúng tôi đứng lên, tôi được con ôm chặt đến nghẹt thở.
“Cám ơn, mẹ. Con biết mẹ sẽ giúp con giải quyết việc này mà”.
Thật huyền diệu! Tôi đã sáng suốt biết nhường nào khi ngậm miệng lại và dang rộng tay ra.
(Diane C.Perrone – Hương Lan dịch)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *