Monica nổi bật trong đám đông bệnh nhân ngồi chờ bên ngoài phòng khám. Trời mùa thu lành lạnh, bà đội nón mũ len xám, cổ quấn khăn choàng sọc Burberry, mặt trang điểm nhẹ với phấn trắng, đôi môi tô hồng. Bà mặc váy choàng dày, hai tay đeo găng màu trắng, mang đôi giày boot cao.

Bà nhìn có vẻ đúng tuổi 67 như ghi trên hồ sơ. Tuy nhiên, Monica mắc hai căn bệnh mà bất kỳ ai nghe cũng sợ: Bệnh xơ bì cứng và ung thư buồng trứng di căn đến xương. Đó là lần đầu tiên tôi gặp bà cách đây gần hai năm. Khi đó tôi ấn tượng về cách nói chuyện, tinh thần lạc quan, và triết lý cuộc sống của bà.

Monica đã trải qua nhiều đợt hoá trị, trị liệu miễn dịch, và tất cả các chữa trị chúng tôi có thể làm. Tuy vậy, bà chưa bao giờ than phiền về bệnh của mình. Bà luôn cảm ơn chúng ta đã giúp bà còn sống đến nay. Có lần, bà bị di căn xương chậu quá đau không ngồi được nhưng bà vẫn ráng đón xe buýt ngồi chờ tôi gần 2g đế lấy 2 toa thuốc đau đặc trị kết hợp vì bà nói “gặp được BS và bệnh viện là tôi bớt đau rồi?”

Sau lần đổi giảm đau mạnh thuốc đó, Monica đã có vẻ đỡ hơn. Bà ăn uống được và nói chuyện vui vẻ trên điện thoại với tôi. Lần khác, các ven của bà không lấy máu được, phải lắp dây PICC line vào ven để truyền hoá trị và thuốc, bà hỏi đùa là có thể dùng đường nước biển PICC để chích Heroin không?

Tôi cũng tạm quên đi Monica một thời gian cho đến khi BS nội trú của tôi nhắn tin hỏi về kiểm soát đau của bà trong ICU. Sau buổi khám bệnh, tôi chạy lên ICU. Buổi chiều nắng vàng đổ xuyên qua khung cửa kính, trải dài thành những vạch sáng xuống hành lang ICU vắng người, càng làm con đường vào khoa như thêm sâu hun hút.

Monica nằm đó. Hai má bà hóp lại, mắt bà trũng sâu quầng thâm xung quanh, da bà mặt trắng bệch vì thiếu máu và không trang điểm, môi bà hơi tái, mặt bà hơi nhăn vì cơn đau thỉnh thoảng xuất hiện. Tôi vắn tắt giải thích các bước kế tiếp cho mục tiêu quan trọng bây giờ là kiểm soát đau. Như mọi khi, bà vẫn mỉm cười tiếp chuyện, bà hỏi tôi về ngày làm việc và cuộc sống gần đây.

Hình minh họa

Chợt bà hỏi tôi: “Bác sĩ có đạo không?”

“Dạ thưa không?”

“Ồ tiếc quá BS vì tôi muốn được cầu nguyện”.

Tôi suy nghĩ trong chốc lát và nói: “Tôi sẽ cầu nguyện cho bà nhé”

Tôi không nhớ các cha đạo và mục sư cầu nguyện chính thức thế nào, nhưng tôi nhớ là nếu mình có lòng thì chắc sẽ cầu được. Tôi nắm tay bà đặt lên bàn tay tôi, quỳ xuống, và cầu nguyện

“Xin cầu chúa ban phước cho bà và lấy đi cơn đau đớn…”

Monica từ từ nhắm mắt lại, bàn tay xương xẩu của bà nắm chặt tay tôi. Cầu nguyện xong, tôi để yên bàn tay mình, cảm nhận tay hình như bàn tay bà lạnh hơn những lần trước. Chợt tiếng pager của tôi vang lên bíp bíp. Liếc nhìn số page, tôi biết khoa cấp cứu đang gọi. Monica như hiểu ý tôi. Bà nói:

“Bác sĩ cứ đi nhé, cảm ơn bác sĩ đã cầu nguyện cho tôi”

“Vâng, tôi đi đây, hy vọng bà sẽ bớt đau hơn”

Tôi chạy vội xuống khoa Cấp Cứu, nơi đang có một bệnh nhân của tôi bị nghi ngờ xuất huyết phổi. Ca bệnh khá nặng, chúng tôi hội chẩn với các chuyên khoa và bệnh viện khác mất hơn 3 giờ. Xong việc, tôi chạy vội qua Cantin kiếm gì ăn vì bụng đói quá. Vừa ăn, tôi vừa nhắn tin hỏi BS nội trú của tôi về Monica. BS nội trú nhắn tin bảo là Monica có vẻ bớt đau và bà bắt đầu ngủ.

Sáng hôm sau, tôi định vào thăm Monica nhưng lịch khám bệnh dày đặc nên tôi quên mất. Chiều đó, BS nội trú ICU nhắn tin nói là Monica sẽ xuất viện sớm. Tôi nghe mà thấy vui vui trong lòng. Tôi cảm giác như chúa đã nghe lời cầu nguyện của tôi.

3 tháng sau, tôi không nghe thêm tin gì từ các BS nội trú của tôi về Monica. Một buổi chiều, có một cô gái gốc Mễ đến phòng khám tìm tôi.

“Xin chào bác sĩ Trần, tôi là con gái của bà Monica, là bệnh nhân của bác sĩ”

“Vâng, tôi nhớ. Monica thế nào thưa cô?”

“Mẹ tôi không được khoẻ. Bà ấy quyết định dọn về ở hẳn bên Mexico cho đến lúc mất. Bà ấy nhờ tôi đưa tấm thiệp này tận tay bác sĩ vì bà ấy không đến đây được”

Hình minh họa

Cô gái đưa tôi một tấm thiệp có hàng chữ viết nguệch ngoạc: “Cảm ơn bác sĩ về lời cầu nguyện hôm ở ICU. Tối hôm đó tôi ngủ rất ngon và hôm sau đã đỡ đau. Giờ tôi sẽ dọn về ở Mexico. Xin bác sĩ cầu nguyện cho tôi ra đi bình an và nhẹ nhàng nhé. ”

Tôi gập tấm thiệp lại, không biết nói gì thì cô con gái nói tiếp: “Bác sĩ biết không, trước đây mẹ tôi không tin vào đạo hay cầu nguyện gì cả. Nhưng từ lúc mắc bệnh ung thư di căn và căn bệnh nan y xơ bì cứng, bà đã tin Chúa và cầu nguyện mỗi ngày. Có lẽ nhờ vậy mà dù mắc hai căn bệnh quái ác, bà đã sống hơn 4 năm đó BS”

“Vâng, đúng là theo y văn thì mẹ của cô đã sống lâu hơn” Tôi gật đầu nói.

“Đặc biệt mẹ tôi nói bác sĩ cầu nguyện giỏi lắm, bà luôn khen bác sĩ, đặc biệt là lần vào ICU vừa rồi” Cô gái nói tiếp.

Tôi nói đùa: “Cám ơn cô. Nếu cầu nguyện tốt vậy chắc tôi sẽ mua vé số để xem có trúng không nhé”

Tối hôm đó, tôi cầu nguyện cho bà Monica bình yên nơi xứ Mễ. Tôi cầu nguyện bà sẽ ra đi nhẹ nhàng và gặp Chúa. Tôi cũng cầu nguyện mình sẽ trúng số.

Một tuần sau, khi ghé qua trạm đổ xăng. Tôi mua tờ vé số cào $1. Tôi trúng số thật. Tôi trúng số cào được $10 đồng.

Tôi tự mỉm cười lái xe ra khỏi trạm xăng và thấy là thượng đế nghe lời cầu xin trúng số của tôi. Tôi tự nói thầm lẽ ra là phải xin cầu nguyện trúng số độc đắc thay vì nói chung chung là trúng số.

(Trích sách “Chuyện ICU – Khi thiên thần nhiễm bệnh” – Tác giả: BS Wynn Huỳnh Trần)